Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bách Nguyệt cảm thấy bọn họ rảnh quả nên mới kiếm chuyện châm chọc cô.
Bách Nguyệt không chửi thề, chỉ đơn giản nói lên thực tế hằng ngày của bọn họ, vậy mà họ đã không chịu nổi rồi.
Đám người này thật là nhỏ mọn.
Lúc giặt đến quần áo lót, mặt Bách Nguyệt bỗng chốc đỏ bừng.
Dù kiếp trước đã thân mật với chồng vô số lần, Bách Nguyệt vẫn cảm thấy ngại ngùng.
Bách Nguyệt đỏ mặt chà sạch.
Bách Nguyệt giặt rất cần thận, những chỗ bần trên vải, cô đều tìm ra và chà từng chút một, có thể nói nếu giặt thêm lần nữa, chắc quần áo sẽ trắng hơn cả giấy.
Đến chiều khi Hạ Nghị tan làm trở về nghỉ ngơi, nhìn thấy quần áo của mình được giặt sạch sẽ, phơi trên dây, anh cũng không dám tin đây là quần áo của mình.
Bộ đồ này theo anh lâu như vậy mà chưa từng được giặt nước ấm lần nào.
Lúc đầu, Hạ Nghị còn không biết ai giặt, cứ tưởng là mẹ mình.
Nhưng khi anh định đi tìm mẹ để hỏi thì đột nhiên phát hiện... Sao cả quần lót của mình cũng được giặt sạch rồi? Bình thường mẹ anh ở nhà đâu có làm thế?
Mặc dù mẹ Hạ cưng chiều con nhưng cũng không chiều chuộng vô điều kiện.
Hạ Nghị phát hiện ra tờ giấy nhắn mà Bách Nguyệt để lại.
Nét chữ trên đó rất ngay ngắn thanh tú, điều này khiến Hạ Nghị bất ngờ.
Anh còn tưởng cô ngốc này chẳng biết viết gì cơ đấy...
Chữ đẹp thật.
Trên đó viết: "Là em giặt đồ cho anh, em là Bách Nguyệt."
Hạ Nghị bật cười.
Sao cô lại có thể mặt dày đi giặt đồ cho anh được chứ?
Hạ Nghị lật tờ giấy, phát hiện mặt sau còn ghi: "Anh Nghị, em muốn khai hoang thêm một mảnh đất, anh giúp em đào đất nhé."
Hóa ra là chờ anh ở đây à?
Hạ Nghị nằm trong lều, gối hai tay ra sau đầu nhìn lên cao.
Chẳng lẽ cô nhóc này làm việc nặng không nổi nên nghĩ ra cách nhẹ nhàng hơn, định dụ dỗ anh giúp cô sao?
Hạ Nghị nghiến răng, cô ngốc này thật sự muốn giặt quần áo cho anh sao?
Hôm sau, Hạ Nghị mặc bộ đồ sạch mới, mấy tên bạn xấu cứ trêu chọc mãi, đầy vẻ ngưỡng mộ.
Một người bạn lâu năm hỏi: "Hạ Nghị, sao thế, tìm được tình yêu đích thực ở đây rồi à, quần áo còn được giặt sạch thể này hả?"
Hạ Nghị phun ra một chữ cút, một cách hợp lý để bày tỏ thái độ.
Cô nhóc ngốc nghếch đã giặt sạch sẽ cho anh rồi, chẳng lẽ anh lại lăn một vòng xuống đất rồi mới mặc sao?
Đối phương bật cười ha hả.
“Thật sự là ngốc mà! Cô ta kỳ quặc lắm, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng nghe cô ta nói được mấy câu!"
Nghe vậy, Hạ Nghị thầm nghĩ: ở trước mặt anh Bách Nguyệt lại lắm lời cực kỳ.
Người kia tiếp tục nói: “Đầu óc cô ta có vấn đề thật đấy, ngay cả khi ba mẹ nuôi gọi, cô ta cũng chẳng thèm đáp lại."
“Mọi người đều nói có khi cô ta mắc bệnh nghiêm trọng. Có tiền thì chữa, không có tiền thì chờ chết."
Những chuyện này đều là chuyện cũ từ lâu, chẳng có gì đáng nói.
Người cùng thôn tiếp tục nói: “Nói chuyện thú vị nhất thì, chẳng phải dạo gần đây cô ta lại bị bán đi nữa sao? Tìm mấy người mua liền mà chẳng ai chịu lấy."
Mấy người đàn ông khác cười ầm lên.
“Không phải chứ? Xinh đẹp thế mà cũng không ai thèm à?"
Người cùng thôn gật đầu: “Cô ta trông nhỏ con quá, lại còn gầy nhẳng, đẹp thì đẹp nhưng đẹp có ích gì? Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh ra cũng chỉ biết đào hang thôi, bây giờ đầu óc cô ta có vấn đề, lỡ đâu sau này sinh ra một đứa ngốc nữa thì..."
“Hơn nữa..." Người cùng thôn cuối cùng nghiêm túc tổng kết: “Cái thân hình nhỏ xíu đó, có thể mang thai đã là may lắm rồi chứ đừng nói đến chuyện sinh ra một thằng cu bụ bẫm."
Nói đến đây, anh ta dần cảm thấy có gì đó không đúng, bèn vội vàng quay sang nhìn Hạ Nghị, phải biết rằng trước giờ Hạ Nghị không hề quan tâm đến mấy chuyện bát quái của người khác, sao tự nhiên anh lại tò mò về chuyện này? “Sao thế? Cậu quan tâm đến chuyện của Bách Nguyệt dữ vậy?"
Hạ Nghị chỉ thản nhiên nói là tiện miệng hỏi thôi.
Người cùng thôn tiếp tục nói: “Đã vậy cậu hứng thú thế, tôi kể thêm cho nghe chuyện này nữa."
“Chẳng phải ba nuôi của Bách Nguyệt định tìm chồng cho cô ta sao? Kết quả tìm mãi chẳng ai chịu lấy."
Thông thường, mấy lão trai ế muốn lấy vợ, dù cô gái có xinh đẹp đến đâu cũng chỉ tìm những nhà có con gái ngốc nghếch mà thôi.
Trong những trường hợp thế này, mục đích chủ yếu cũng chỉ là để có con nối dõi. Đối phương chẳng cần gì nhiều, chỉ muốn có một người vợ biết đẻ con là đủ.
Sau khi sinh con, Bách Nguyệt có thể ở lại nhà chồng hoặc quay về nhà mẹ đẻ đều được. Nếu ở lại, sính lễ sẽ ít đi, còn nếu về nhà mẹ đẻ, sính lễ sẽ nhiều hơn một chút. Nhưng ông Bách không chịu, ông ta cảm thấy mình đã nuôi Bách Nguyệt bao nhiêu năm, nhất định phải kiếm lại vốn, vì thế ông ta luôn hét giá cao. Những kẻ tìm vợ đều không đồng ý vậy nên mãi không gả đi đượC.
Nhưng gần đây...
Người cùng thôn cười hì hì nói: “Sáng nay tôi vừa nghe được tin này. Ba nuôi của cô ta thật sự không bán được nữa, bèn định gả cô ta cho một lão trai ế ở tận nơi xa, hơn năm mươi tuổi rồi."
Lời này vừa thốt ra, mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
Lần này đúng là một ông già.
“Thật là không biết xấu hổ."
Trong lòng Hạ Nghị khẽ chấn động, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?
“Bách Nguyệt có biết không?"
Người cùng thôn đáp: “Tôi cũng vừa mới nghe nói thôi. Đoán chừng hôm nay ba nuôi cô ta đã bàn bạc xong, hào hứng quá nên khoe với người trong thôn."
Có lẽ tối nay Bách Nguyệt mới biết chuyện.
Hạ Nghị thầm nghĩ, vậy chắc chắn tối nay cô sẽ không đến tìm mình nữa.
Cô nhóc ngốc nghếch đó…
Buổi tối, ba mẹ nuôi sốt sắng báo tin này cho Bách Nguyệt.
Bọn họ cho rằng Bách Nguyệt là một đứa ngốc, chắc chắn sẽ không phản kháng.
Và thực tế cũng đúng là như vậy.
Cô ngốc ấy nghe xong chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng ồ.
Cô không nói đồng ý nhưng cũng không nói không đồng ý.
Ông Bách có chút lo lắng, bởi trước đây mấy mối xem mắt của Bách Nguyệt, cô đều không hài lòng, thậm chí còn tìm cách dọa người ta bỏ chạy. Sao hôm nay lại ngoan ngoãn như vậy?
Nhưng mẹ nuôi thì không nghĩ thế.
Bà ta lén nói với chồng: “Con ngốc đó hiểu cái gì chứ? Nó còn chẳng biết kết hôn là thế nào. Lần trước là do nó không thích người lạ, lần này nó chưa thấy mặt lão già kia nên không phản kháng thôi."
“Đến lúc đẩy thẳng vào nhà người ta, gạo nấu thành cơm rồi thì con ngốc này có thể làm được gì chứ?"
Ông Bách cảm thấy rất có lý nên cũng không thèm hỏi han Bách Nguyệt thêm gì nữa.
Thậm chí, lúc rời đi, Bách Nguyệt còn gật đầu hỏi một câu: “Vậy khi nào con mới lấy chồng?"
Trông cô như rất mong chờ, khiến ba nuôi vui vẻ ra mặt.
“Ngày mai con phải thu dọn đồ đạc để đi à?” Cô lo sẽ có biến nên hỏi thêm một câu nữa.
Ba nuôi cười nói: “Sao nhanh vậy được?"
Giá cả đã thương lượng xong nhưng ông ta vẫn muốn moi thêm chút gì đó từ lão già kia. Vậy nên vẫn phải kéo dài thêm chút thời gian.
“Ít nhất cũng phải nửa tháng nữa."
Bách Nguyệt nghĩ lại cuộc đối thoại với ba nuôi, khẽ cười lạnh, thế thì tốt rồi, chỉ cần có thời gian xoay sở, cô vẫn còn cơ hội.
Ngày mai cô phải tìm trưởng thôn để làm chứng minh thư hoặc sổ hộ khẩu.
Đêm đó ai cũng ngủ rất ngon, chỉ có Hạ Nghị là trằn trọc mãi không yên.
Một cô gái trẻ như vậy thế mà lại bị gả cho một lão già năm mươi mấy tuổi ư?
Những kẻ đó không có chút lương tâm nào sao?
Quan trọng là, Bách Nguyệt hoàn toàn bị giấu nhẹm chuyện này!
Anh trằn trọc không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh cô nhóc ngoan ngoãn gọi anh là chồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
