Lúc mặt trời leo lên ngọn cây, Triệu Triết lên xe.
Cả người anh tỏa ra hơi lạnh.
“Ngồi vững vào.”
Anh không nhìn Ôn Kiều, vào số, đạp chân ga.
Chiếc xe tải lớn ầm ầm lăn bánh.
Ôn Kiều ngoan ngoãn như một con chim cút, hai tay bám chặt tay vịn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh rừng đang không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ, cảm giác bộ xương của mình sắp rụng rời đến nơi.
Con đường này thật sự quá khó đi.
Gọi là đường, nhưng thực chất chỉ là hai vết hằn sâu do xe chở gỗ của cục lâm nghiệp nghiến qua, xóc đến mức mông đau ê ẩm.
Xe tải lại chạy thêm một ngày.
Cả ngày nay cô chưa ăn uống gì tử tế, chỉ gặm nửa cái bánh ngô khô khốc, lúc này dạ dày đang trào bọt chua.
Trời chớp mắt lại sắp tối.
Đêm xuống sớm, chưa tới năm giờ mà trong rừng đã tối mịt, giống như một cái nồi đen úp ngược xuống.
Gió tuyết tuy đã tạnh, nhưng cái lạnh lẽo âm u kia còn thấu xương hơn cả lúc tuyết rơi.
“Kéttt!”
Triệu Triết đạp phanh.
Chiếc xe tải lớn khục khặc hai tiếng rồi dừng lại ở một hẻm núi khuất gió.
Ngay chỗ ánh đèn xe rọi vào, thấp thoáng bóng dáng một ngôi nhà hoang tồi tàn, nhưng khu rừng già tối đen như mực, bóng cây lay động nhìn như bóng ma, còn rợn người hơn cả bãi tha ma.
Triệu Triết rút chìa khóa.
“Xuống xe.”
Anh đẩy cửa xe, một luồng khói trắng theo hơi thở phả ra từ miệng.
Ôn Kiều sững sờ một chút.
Cô bám vào cửa sổ xe nhìn ra ngôi nhà hoang tối om kia, rồi lại rụt cổ về.
“Anh Triệu... đêm nay chúng ta không ngủ trên xe sao?”
Hôm qua tuy hơi chật chội, nhưng thùng xe dù sao cũng làm bằng tôn, rất kín gió.
Ngôi nhà hoang kia nhìn đã thấy không chắc chắn, lỡ sập thì làm sao?
Triệu Triết nhảy xuống xe, quay đầu lại liếc nhìn cô với vẻ ghét bỏ.
“Trên xe?”
Anh đứng giữa nền tuyết, giậm giậm chân cho rớt những vụn tuyết bám trên ống quần.
“Đêm nay là đại hàn. Cái vỏ tôn này đến nửa đêm sẽ biến thành một cỗ quan tài băng khổng lồ. Cô muốn sáng mai tỉnh dậy biến thành thịt đông lạnh, hay là muốn xuống dưới sưởi lửa?”
Ôn Kiều do dự.
Cô rất sợ lạnh.
Nhưng cô càng sợ sự vô định ở nơi đồng không mông quạnh này hơn.
Đúng lúc này.
“Aooo... uuu...”
Một tiếng hú thê lương kéo dài đột nhiên vang lên từ sâu trong khu rừng rậm cách đó không xa.
Âm thanh lanh lảnh, ngân dài, mang theo mùi máu tanh khiến người ta sởn gai ốc.
Là sói!
Mặt Ôn Kiều thoắt cái trắng bệch, sợ tới mức cả người run rẩy, tay bám chặt lấy tay nắm cửa xe.
“Em không xuống xe đâu!”
Anh thong thả móc điếu thuốc từ trong túi ra, châm lửa.
Ánh lửa lóe lên soi sáng khuôn mặt cười như không cười của anh.
“Bằng sắt?”
Anh rít một hơi thuốc, đi vòng sang ghế phụ, gõ gõ vào cửa kính.
“Ôn Kiều, cô tưởng sói chỉ biết cắn người thôi sao?”
Anh cúi người xuống, áp mặt vào cửa kính.
“Sói trong khu rừng này đi thành từng bầy. Chúng thích nhất là lượn lờ quanh những vật chết thế này.”
“Chúng không vào được, nhưng chúng có thể cắn nát lốp xe, cào vỡ kính.”
“Cô cứ ngồi trong cái vỏ sắt này, nhìn chúng lượn vòng quanh cô, đôi mắt xanh lè chằm chằm nhìn cô, đợi đến nửa đêm lửa tắt, cô sẽ thành miếng thịt trong hộp đồ hộp.”
Giọng Triệu Triết đè rất thấp, ngữ điệu tràn ngập vẻ ác ý như đang dọa trẻ con.
“Đến lúc đó, cô có muốn chạy cũng chẳng có chỗ mà chạy.”
Ôn Kiều nghe mà da đầu tê dại.
Trong đầu đã hiện lên hình ảnh: Vô số đôi mắt xanh lè áp sát vào cửa kính, chảy nước dãi nhìn chằm chằm vào cô.
“Vậy... vậy ngôi nhà hoang kia có an toàn không?”
Cô run lẩy bẩy hỏi, chỉ tay về phía ngôi nhà đất.
“Trong nhà có thể đốt lửa.”
Triệu Triết nhả ra một vòng khói.
“Sói sợ lửa. Chỉ cần lửa cháy lên cho chúng mượn thêm hai lá gan cũng không dám lại gần.”
Anh vừa nói vừa mạnh bạo kéo cửa xe ra.
Gió lạnh lùa vào, Ôn Kiều rùng mình một cái.
“Có xuống hay không? Không xuống thì ông đây tự vào. Cô cứ ở lại đây làm bữa ăn khuya cho sói đi.”
Triệu Triết làm bộ muốn bỏ đi.
Ôn Kiều nào dám do dự nữa.
“Em xuống! Em xuống!”
Cô luống cuống tháo dây an toàn, lồm cồm bò xuống xe.
Chân vừa chạm đất, chân đã mềm nhũn suýt quỳ rạp xuống.
Cô vội vàng túm lấy tay áo Triệu Triết.
Hận không thể treo cả người lên người anh.
“Anh Triệu, anh đừng bỏ em lại... em sẽ ngoan, em thật sự rất ngoan.”
Triệu Triết cúi đầu nhìn con “gấu koala” đang treo trên cánh tay mình.
Khóe miệng hơi nhếch lên một biên độ khó mà nhận ra.
“Đồ vô dụng.”
Anh hừ một tiếng, không hất cô ra, mặc kệ cô kéo, sải bước đi về phía ngôi nhà hoang kia.
Vào trong nhà, tình hình còn tồi tệ hơn Ôn Kiều tưởng tượng.
Đây đâu phải là nhà, cửa nẻo đã mất từ lâu, chỉ còn lại cái khung trống hoác, há cái miệng đen ngòm như muốn ăn thịt người.
Triệu Triết dừng bước, móc từ trong túi ra một chiếc đèn pin kiểu cũ.
“Lách cách” một tiếng.
Một luồng sáng vàng vọt rọi ra, trong luồng sáng toàn là bụi bay mù mịt, dày đặc.
“Vào đi.”
Triệu Triết hất cằm.
Ôn Kiều rụt rè nấp sau lưng anh.
“Anh Triệu... anh vào trước đi.”
Cô lí nhí nói, giọng nói cũng đang run rẩy.
Triệu Triết cười khẩy một tiếng.
“Cái gan bé tí.”
Anh bước qua bậu cửa cao ngất.
Ôn Kiều vội vàng bám theo, hận không thể dán chặt vào lưng anh làm một món đồ trang sức.
Nền nhà gồ ghề, toàn là gạch vụn ngói vỡ.
Mắt Ôn Kiều nhìn không xuể, chốc chốc lại nhìn góc tường, chốc chốc lại nhìn trần nhà.
Dưới chân không để ý.
“Rắc” một tiếng.
Giống như giẫm gãy cành cây khô nào đó, lại giống như giẫm nát khúc xương nào đó.
Cảm giác dưới chân mềm nhũn, lại còn hơi đàn hồi.
Đầu óc Ôn Kiều “ong” lên một tiếng.
“Á!!!”
Tiếng hét này của Ôn Kiều còn chói tai hơn cả tiếng sói hú vừa nãy.
Cô “vút” một cái, cả người nhảy cẫng lên, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Triệu Triết, cả người treo lơ lửng trên người anh.
Mặt vùi vào bờ vai cứng ngắc của anh, sống chết không chịu ngẩng lên.
“Có ma! Có người chết! Anh Triệu cứu mạng!”
Cô nói năng lộn xộn, sợ tới mức cả người run bần bật.
Triệu Triết bị cô nhào vào người, thân hình ngay cả lay động cũng không có.
Vững chãi như một ngọn núi.
Anh cúi đầu, nhìn người phụ nữ đang treo trên người mình, sợ hãi đến mức sắp siết cổ anh chết ngạt.
Ánh đèn pin lướt qua, chiếu vào con chuột chết kia.
Chỉ còn lại bộ da, không biết đã chết bao nhiêu năm rồi.
“Được rồi.”
Giọng Triệu Triết trầm thấp, mang theo chút bất đắc dĩ, lại có chút ý cười không rõ ràng.
“Mở mắt ra nhìn xem.”
“Em không nhìn! Em không nhìn!”
Ôn Kiều lắc đầu như trống bỏi, ôm càng chặt hơn.
“Đó có phải là xương người chết không... hu hu...”
“Xương người chết cái rắm.”
Triệu Triết không nhịn được, chửi thề một câu.
Cơ thể mềm mại trong lòng, cùng với nhịp tim đập kịch liệt, “thình thịch thình thịch” va vào cánh tay anh.
Người phụ nữ này, thật sự quá kiều khí.
Nếu ném cô ở trong thôn, phỏng chừng nhìn thấy con sâu róm cũng có thể dọa ngất xỉu.
“Đó chỉ là con chuột chết, đã khô quắt lại rồi.”
Anh rút một tay ra, vỗ một cái lên cái đầu xù lông của Ôn Kiều.
“Xuống. Còn không xuống ông đây ném cô vào đống chuột chết đó.”
Câu này rất có tác dụng.
Cơ thể Ôn Kiều cứng đờ.
Cô cẩn thận hé mắt ra một khe hở, nhìn theo ánh đèn pin.
Quả nhiên.
Chỉ là một cục đen ngòm khô quắt.
Tuy vẫn buồn nôn, nhưng ít ra không phải ma, cũng không phải người chết.
Ôn Kiều thở phào nhẹ nhõm, hơi thở còn chưa dứt, mặt đã “bừng” lên đỏ ửng.
Lúc này cô mới phát hiện tư thế hiện tại của mình khó coi đến mức nào.
Treo trên người người ta như một con gấu koala, ngực áp vào cánh tay người ta, cả người đều nằm gọn trong lòng người ta.
Thế này cũng quá...
Cô vội vàng buông tay, luống cuống lùi về sau một bước.
Dưới chân lại vấp phải thứ gì đó, suýt nữa thì ngã dập mông.
Triệu Triết nhanh tay lẹ mắt, tóm lấy eo sau của cô.
“Đứng vững vào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
