Trong giấc mơ.
Ôn Kiều kinh hoàng dựa vào tường.
Nhà xí khô bẩn thỉu, cánh cửa gỗ rách nát, giống như một cái miệng không bao giờ đóng lại được.
Khuôn mặt đầy mụn mủ của tên lưu manh bị phóng to vô số lần, trong tay hắn cầm chiếc váy đỏ bị xé rách, từng bước ép sát, hàm răng vàng ố đang cười.
“Không ai cứu được cô đâu... người anh trai tốt đó của cô không cần cô nữa rồi...”
“Vứt cô xuống xe... ném vào đống tuyết... hắc hắc...”
“Ưm!!”
Ôn Kiều kinh hoàng giãy giụa trong giấc mơ.
“Đừng... cứu mạng...”
Trong hiện thực.
Ôn Kiều nhắm mắt, bất chấp tất cả nhào về phía nguồn nhiệt bên cạnh.
Hai tay cô ôm chặt lấy cổ Triệu Triết, hai chân giống như con bạch tuộc, theo bản năng quấn lấy.
Triệu Triết vốn dĩ ngủ rất tỉnh, người từng làm lính, sợi dây thần kinh đó luôn căng như dây đàn.
Vừa mới có chút buồn ngủ, đã bị trận đấm đá loạn xạ trong ngực đánh thức.
Mượn ánh sáng tuyết hắt vào từ ngoài cửa sổ xe, anh nhìn thấy người phụ nữ trong ngực nhíu chặt mày, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, nắm chặt lấy cổ áo anh,
“Triệu Triết... đừng đi...”
Ôn Kiều khóc đến run rẩy, giọng nhỏ như mèo cào.
Bàn tay Triệu Triết giơ lên giữa không trung muốn đẩy người ra, cứng đờ lại.
“Đệt.”
Anh thấp giọng chửi một câu,
Cả đời này anh ghét nhất phụ nữ khóc.
Nhưng nước mắt của người phụ nữ này, từng giọt từng giọt đều rơi vào tim anh, nóng rát đến phát đau.
“Tỉnh lại! Ôn Kiều!”
Bàn tay lớn của anh vỗ vỗ lưng cô.
Lực tay không khống chế tốt, giống như vỗ bao cát, hơi mạnh.
Ôn Kiều không tỉnh, ngược lại bị cái vỗ này làm cho càng tủi thân hơn.
Cô vùi mặt vào hõm cổ anh,
“Đừng bỏ em lại, em sợ... em sợ...”
Triệu Triết thở dài một hơi, từ bỏ việc đánh thức cô.
“Sợ cái rắm.”
Anh gầm thấp một tiếng bên tai cô, giọng nói tuy hung dữ, nhưng bàn tay lớn lại vụng về vuốt ve lưng cô hai cái.
“Có ông đây ở đây. Kẻ nào không có mắt dám đụng đến cô?”
“Ngủ giấc của cô đi, không vứt cô đâu.”
Câu nói này giống như có ma lực.
Những yêu ma quỷ quái trong giấc mơ dường như bị giọng nói càng thêm hung ác này dọa cho lùi bước.
Tiếng khóc của Ôn Kiều dần nhỏ lại, nhưng vẫn ôm chặt cái lò sưởi lớn này không buông.
Triệu Triết vừa định gỡ cô ra khỏi người mình.
Ôn Kiều lại nhấc cái chân mặc quần bông kia lên, thật trùng hợp, vừa vặn đè lên đùi anh, ngay sau đó vô thức cọ một cái.
Triệu Triết: “...”
Anh cúi đầu nhìn cục thịt mềm nhũn trong ngực, cắn chặt răng hàm, chằm chằm nhìn nóc xe tối om, nhịn đến mức toàn thân đau nhức.
Anh đây là tạo nghiệp chướng gì chứ.
Chạy xong chuyến đường dài này, e là phải bỏ mạng trong tay tiểu nương tử này mất.
...
Sáng sớm hôm sau.
Ánh nắng chói chang xuyên qua kính chắn gió đóng hoa băng chiếu vào, chói đến mức hoa mắt.
Ôn Kiều mơ màng tỉnh dậy.
Giấc ngủ này ngủ cực kỳ say, cũng cực kỳ thoải mái.
Cô cử động cơ thể, cảm giác mình giống như bị vòng sắt siết chặt, không thể nhúc nhích.
Mở mắt ra.
Đập vào mắt là một khuôn ngực màu đồng cổ, tầm nhìn hướng lên trên, là yết hầu nhô ra của người đàn ông, cùng với chiếc cằm góc cạnh cứng rắn, bên trên lún phún một lớp râu xanh.
Triệu Triết nhắm mắt, lông mi rất dài, dưới đáy mắt có một quầng thâm nhạt, rõ ràng là một đêm không ngủ ngon.
Đầu óc Ôn Kiều ngơ ngác một giây, ngay sau đó hoàn toàn tỉnh táo lại.
Tư thế hiện tại của mình... quả thực là không nỡ nhìn.
Cả người đều nằm sấp trên người anh, hai tay ôm lấy eo anh, một chân còn vắt ngang qua đùi anh một cách cực kỳ bất nhã.
Chết người nhất là.
Xúc cảm ở chỗ đùi cô...
“...”
Mặt Ôn Kiều nháy mắt đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai.
Cô cẩn thận từng li từng tí muốn thu chân về, nín thở, động tác nhẹ nhàng như làm trộm, sợ đánh thức “Diêm Vương sống” này.
Ôn Kiều rên lên một tiếng, lại dán sát vào người anh, dán càng chặt hơn, cảm giác tồn tại càng mạnh mẽ hơn.
Đỉnh đầu truyền đến giọng nói khàn khàn lười biếng của người đàn ông, mang theo giọng mũi lúc mới ngủ dậy.
“Nhúc nhích lung tung cái gì?”
Triệu Triết từ từ mở mắt ra, trong đôi mắt đen láy toàn là tia máu đỏ nhìn chằm chằm vào Ôn Kiều đang đỏ mặt tía tai trong ngực.
Ôn Kiều xấu hổ vùi đầu vào trong áo khoác, không dám trả lời.
“Tối qua lúc chui vào ngực tôi sao không biết xấu hổ?”
Triệu Triết tiến lại gần một chút, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi Ôn Kiều,
“Lúc này muốn quỵt nợ rồi à?”
“Em... em là do gặp ác mộng...”
Giọng Ôn Kiều nhỏ như muỗi kêu.
“Ồ.”
Triệu Triết nhướng mày, khóe miệng nhếch lên, tầm nhìn hướng xuống, liếc nhìn cái chân không an phận kia của cô.
“Gặp ác mộng là có thể lấy ông đây làm chăn mà cưỡi à? Còn cọ nước miếng đầy người tôi nữa?”
Anh chằm chằm nhìn dái tai đỏ sắp rỉ máu của Ôn Kiều, giọng nói đè xuống cực thấp:
“Ôn Kiều, có phải cô muốn ăn vạ ông đây không?”
Ôn Kiều bị hỏi khó.
Cô há miệng, muốn biện minh, nhưng lại không dám.
Bây giờ quả thực coi như là ăn vạ rồi.
Không ăn vạ anh, cô không sống nổi.
Thấy cô không nói lời nào Triệu Triết cũng không ép cô nữa.
Anh hít sâu một hơi, giống như muốn đè nén ngọn lửa trong lòng xuống.
Hất tung chiếc áo khoác quân đội ra.
“Tránh ra.”
Anh đẩy Ôn Kiều vào bên trong, tự mình mang theo một luồng khí lạnh nhảy xuống xe.
Bên ngoài trên mặt đất toàn là tuyết.
Triệu Triết đứng trong tuyết, vốc một nắm tuyết, hung hăng xoa hai cái lên mặt.
Băng vụn xẹt qua da mặt, cảm giác đau nhói khiến sợi dây thần kinh trong đầu anh nới lỏng ra một chút.
Anh đứng trong tuyết một lúc lâu, mới móc thuốc lá từ trong túi ra châm lửa.
Ôn Kiều co ro trong xe, khép lại chiếc áo khoác quân đội trên người, nhìn bóng lưng anh, mím mím môi.
Người đàn ông nhìn hung thần ác sát, miệng cũng không tha người.
Nhưng trong hoàn cảnh đó cũng không đụng vào cô.
Tảng đá lớn trong lòng cô coi như đã hoàn toàn rơi xuống đất.
Cái đùi to cô phải nắm chắc.
Chỉ cần đi theo anh, cô ở trong thời đại này chưa chắc đã không có đường sống.
Chỉ có sống sót cô tin tưởng chắc chắn sẽ có cách trở về hiện đại!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



