Đang ăn, cô bỗng có cảm giác khang khác, dường như đang có ai đó đang lén nhìn mình.
Cô ngước mắt nhìn theo hướng đó, liền phát hiện ngay dưới chân tường của khu nhà tập thể cũ kỹ u ám có một chiếc thùng rác bẩn đến mức chẳng còn nhìn ra màu sắc nguyên bản, và từ phía sau chiếc thùng rác ấy thò ra một cái đầu.
Đó là một cậu bé tầm mười hai, mười ba tuổi. Thằng bé gầy nhom, nước da hơi ngăm đen, duy chỉ có đôi mắt là đen láy và sáng rực, tựa như cặp mắt sói phát sáng giữa đêm đen, đong đầy sự thèm khát.
Diệp Thiên Hủy quá đỗi quen thuộc với ánh mắt kiểu này. Cô từng bắt gặp nó trong đôi mắt của những đứa trẻ màn trời chiếu đất, và cũng từng nhìn thấy nó trong đôi mắt của những tướng sĩ đói lả ruột gan.
Men theo ánh nhìn của thằng bé, Diệp Thiên Hủy rũ mắt nhìn chiếc bánh bà xã duy nhất còn sót lại trên tay mình.
Bị Diệp Thiên Hủy phát hiện, thằng bé mím chặt môi, sau đó chậm rãi cụp mắt xuống, thu lại ánh nhìn.
Diệp Thiên Hủy trầm mặc một lát, rồi lên tiếng hỏi: "Nhóc muốn ăn không?"
Thằng bé không đáp lời.
Diệp Thiên Hủy lại nói tiếp: "Thật ra tôi cũng đã nhịn đói rất lâu rồi, bốn chiếc bánh bà xã này là do tôi dùng nắm đấm cướp được đấy. Bây giờ tôi ăn ba chiếc rồi, bụng cũng không còn đói nữa. Nếu nhóc đói bụng thì cho nhóc cái này vậy."
Thằng bé nói tiếng phổ thông nhưng lại mang âm sắc của vùng phía Tây đại lục. Giọng nói cực kỳ khàn đặc, tựa như cát bụi nơi sa mạc, khô khốc đến mức chẳng còn một giọt nước nào.
Diệp Thiên Hủy không ngoái đầu lại, cứ thế đi thẳng.
Sự việc này rõ ràng đã bùng nổ đến mức không thể kiểm soát. Dòng người khổng lồ tựa như dòng nước lũ vàng đục tràn qua các khu dân cư, nhung nhúc chen chúc nhau, sau đó bắt đầu tản ra khắp nơi. Thế là, những gam màu xám tro và vàng đất lem luốc cứ thế hòa lẫn vào các con phố phồn hoa rực rỡ của Hương Cảng.
Dân địa phương nhà nhà đều đã cửa đóng then cài, thế nhưng đám người lang thang trên phố vẫn cố gõ cửa từng nhà để van xin chút thức ăn lót dạ.
Cũng có một vài tòa nhà, người dân ném bánh mì và quần áo cũ từ trên cửa sổ xuống. Nhưng những thứ đó chỉ trong chớp mắt đã bị đám đông lao vào tranh giành cướp đoạt. Kết quả là dòng người càng ùn ùn kéo đến tụ tập dưới chân tòa nhà quyết không chịu rời đi. Người dân thấy cảnh tượng hỗn loạn ấy dĩ nhiên cũng hoảng sợ, bèn chẳng dám ném thêm thứ gì xuống nữa.
Về phía chính quyền Hương Cảng, bọn họ dĩ nhiên không thể nào dung nạp một lượng người khổng lồ đến vậy. Giới chức trách tiếp tục tung lực lượng cảnh sát và lính Gurkha ra để duy trì trật tự. Bản tin trên tivi và đài phát thanh liên tục cập nhật tình hình, đầu đường cuối ngõ đâu đâu cũng râm ran tiếng bàn tán xôn xao.
Diệp Thiên Hủy trốn lên mái nhà của một tiệm bánh. Nhân lúc không có ai, cô lén lấy một ít bánh mì, bánh quy và nước uống, đồng thời để lại hai đồng Hương Cảng coi như tiền trả. Lấy được đồ tiếp tế, cô tung người nhảy sang tầng hai của một tiệm thuốc kế bên, trốn tịt trên gác xép để quan sát tình hình bên ngoài.
Hiện tại dòng người nhập cư ồ ạt đổ bộ, chính quyền Hương Cảng đang phái lượng lớn cảnh sát đi truy bắt trục xuất. Trong tình thế ngặt nghèo này, dù cô có mưu trí đến đâu thì vẫn tiềm ẩn vô vàn rủi ro.
Vì vậy, hạ sách tốt nhất là tạm lánh đi chờ qua cơn sóng gió. Đợi khi đám người kia bị trục xuất diện rộng, đó cũng chính là lúc hàng rào cảnh giác của cảnh sát địa phương nới lỏng nhất. Khi ấy, cô sẽ tìm cách tiếp cận đồn cảnh sát ở phố Giới Hạn để làm thủ tục nhập cư.
Đương nhiên kế hoạch này vẫn có một lỗ hổng rủi ro: Chỉ sợ chính quyền đột ngột ban hành sắc lệnh mới, bãi bỏ chính sách chạm lũy này.
Diệp Thiên Hủy cắn một miếng bánh tart trứng vừa lấy được. Bánh mới ra lò nên hương vị thơm ngon xuất sắc, kết hợp cùng chút trà sữa thì quả là tuyệt hảo.
Vừa ăn, cô vừa đưa mắt qua khung cửa sổ chật hẹp nhìn ra ngoài.
Hương Cảng đất chật người đông, nhà cửa xây san sát, cô chỉ có thể nhìn thấy một mảng bầu trời đêm nhỏ bé bị chia cắt bởi những tòa nhà nhấp nhô cao thấp, miễn cưỡng đếm được dăm ba vì sao. Dưới màn đêm ấy, những gia đình dắt díu nhau nằm rúc vào các góc tường, người thì khóc lóc nỉ non, kẻ thì thầm thì to nhỏ. Cả đám đông đang bị bủa vây bởi một bầu không khí u ám, tuyệt vọng đến tột cùng.
Diệp Thiên Hủy thu hồi tầm mắt, không nhìn nữa.
Kiếp trước, cô đã từng chứng kiến cảnh chiến tranh loạn lạc, mất mùa đói kém, từng thấy muôn dân bách tính chịu cảnh lưu ly thất sở. Trái tim cô từ lâu đã tôi luyện đến mức lạnh lẽo và cứng rắn.
Nếu bản thân đã lực bất tòng tâm, không thể xoay chuyển càn khôn, thì cô cũng chẳng còn dư thừa sự thương hại để mà ngồi đó đa sầu đa cảm.
Cô tìm một góc tương đối bằng phẳng, sạch sẽ rồi cứ thế nằm lăn ra ngủ.
Bởi những trải nghiệm từ kiếp trước, cô luôn giữ thói quen cảnh giác cao độ ngay cả trong lúc ngủ. Thế nên nằm ở đây cô cũng chẳng hề lo sợ, lỡ như có chút động tĩnh gió thổi cỏ lay nào, cô đều có thể bừng tỉnh ngay lập tức.
Cô đánh một giấc vô cùng êm ái, cho đến khi bị một âm thanh làm cho giật mình tỉnh giấc. Có ai đó đang gào lên dưới lầu: "Phát đồ ăn rồi!".
Cô lồm cồm bò dậy, dụi dụi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã sáng rõ, dòng người đang điên cuồng lao về một hướng. Tại đó, lực lượng cảnh sát đang tiến hành phát chẩn thức ăn, có bánh mì, có cả bánh bao. Những người giành được đồ ăn lập tức nuốt chửng ngấu nghiến. Có tiếng người còn gào lớn: "Đừng chen lấn, đừng chen lấn, ai cũng có phần!".
Cái dạ dày của Diệp Thiên Hủy cũng bắt đầu biểu tình. Cô nhân lúc cảnh tượng bên dưới đang lộn xộn, lại lén mò vào một tiệm điểm tâm sáng, thó được mấy chiếc bánh bao và một phần gà quay. Sau khi để lại hai đồng Hương Cảng theo thông lệ cũ, cô quay về nơi trú ẩn, đánh chén một bữa no nê.
Những ngày tiếp theo, cô cực kỳ an phận bám trụ tại đây. Đói thì lẻn ra ngoài kiếm chút đồ ăn, buồn ngủ thì nằm lăn ra nền nhà đánh giấc.
Còn về phần thế giới bên dưới lầu, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã xảy ra biến cố lớn. Ban đầu, đám người tị nạn bị lùa dồn vào một khu vực, cảnh sát thông báo sẽ trục xuất tất cả. Ngay lập tức, người dân địa phương đã đứng lên kháng nghị quyết liệt. Nghe nói hơn một nửa số dân Hương Cảng bấy giờ đều có dây mơ rễ má ruột rà với người đại lục, dĩ nhiên họ không đành lòng trơ mắt nhìn đồng bào mình bị đuổi đi.
Thế nhưng chính quyền sở tại rõ ràng đã hạ quyết tâm bằng mọi giá, thậm chí bọn họ còn bắt đầu dùng dùi cui để cưỡng chế xua đuổi đám đông.
Sự áp bức này lại càng làm dấy lên làn sóng phẫn nộ dữ dội hơn từ phía người dân địa phương. Vô số những người trượng nghĩa đã đứng lên, tự phát thành lập các tổ chức cứu trợ, tiếp tế thức ăn cho đám người tị nạn. Thậm chí, họ còn khoác tay nhau tạo thành những bức tường sống để che chắn lằn ranh dùi cui cho đồng bào mình.
Thu hết cảnh tượng này vào mắt, Diệp Thiên Hủy không thực sự hiểu vì sao những người thị dân kia lại sẵn sàng bất chấp đến vậy. Nhưng sâu thẳm trong tim, cô vẫn trào dâng một niềm xúc động khó tả.
Có lẽ, đây chính là chân lý "một giọt máu đào hơn ao nước lã".
Cô lại sực nhớ đến ông bố ruột của mình. Trong đầu bỗng nảy sinh chút hiếu kỳ: Nếu một ngày cô xuất hiện trước mặt ông ta, dõng dạc xưng mình mới là con gái ruột, ông ta sẽ phản ứng thế nào? Liệu ông ta sẽ tiếp tục nhận đứa con gái Diệp Văn Nhân đã nuôi nấng từ nhỏ đến lớn kia, hay là sẽ ngả về phía cô hơn?
Liệu ông ta có chê bai cô là kẻ quê mùa thô kệch, lại chẳng thể mang đến giá trị lợi ích nào cho nhà họ Diệp, để rồi lạnh lùng rũ bỏ không thèm nhận cô?
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi vẫn không có lời giải. Suy cho cùng, sự hiểu biết của cô đối với vô số thứ ở cái thế giới này vẫn còn quá nông cạn. Thế nên, cô dứt khoát vứt những muộn phiền đó ra sau đầu, chẳng thèm bận tâm đến nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)