Diệp Thiên Hủy rũ mắt, nhìn gã đàn ông đang nằm rạp dưới đất: "Lấy của anh mấy đồng thì có sao, tôi không lấy mạng anh đã là lòng tốt của tôi rồi, anh không thấy mình nên nói lời cảm ơn tôi sao?"
Lý Tam đau đến hoa mắt chóng mặt. Gã khó nhọc ngước mắt lên nhìn Diệp Thiên Hủy, chỉ cảm thấy con ranh đại lục vốn dĩ mỏng manh yếu ớt kia lúc này lại toát ra một thứ khí trường lạnh lẽo, tĩnh mịch. Giống như cô là một vị tướng quân sát phạt quyết đoán, giống như cô đang nắm giữ sinh mạng của biết bao người trên thế gian này.
Sống lưng Lý Tam lạnh toát.
Gã chợt nhớ lại câu nói ban đầu của Diệp Thiên Hủy, cô nói cô luôn sợ mình lừa gạt khiến người khác phải chịu thiệt thòi... Lúc đó gã còn tưởng con nhỏ đại lục này ngây thơ, bây giờ thì gã hiểu rồi...
Gã run rẩy lắp bắp: "Nữ hiệp tha mạng, nữ hiệp, số tiền đó cô cứ lấy hết đi, cầm đi hết đi, đều là của cô cả, tôi xin cảm ơn cô!"
Diệp Thiên Hủy hài lòng gật đầu: "Tốt, nếu anh đã tình nguyện tặng cho tôi thì tôi nhận lấy vô cùng thản nhiên. Tôi đã nói từ trước rồi, nói chung tôi sẽ không tùy tiện ức hiếp lừa gạt người khác."
Nói xong, cô xoay người chuẩn bị rời đi.
Nhưng đi được nửa đường, cô lại quay lại, đối diện với Lý Tam đang nằm dưới đất với khuôn mặt bị đánh cho bầm dập sưng vù, vô cùng chân thành thốt lên một câu: "M̀h'gòi."
Lý Tam: "..."
(Chú thích: "M̀h'gòi" trong tiếng Quảng Đông có nghĩa là cảm ơn. Nữ chính của chúng ta quả là một người rất biết phép tắc lịch sự.)
Diệp Thiên Hủy cất kỹ xấp tiền Hương Cảng dày cộp vào người, xách theo túi bánh bà xã, nhanh chóng men theo con đường nhỏ lẩn đi.
Vừa nãy lúc đi theo Lý Tam đến đây, cô vẫn luôn âm thầm quan sát địa hình và tình hình xung quanh. Hiện tại, cô đã nắm rõ sự phân bố của lực lượng cảnh sát tuần tra khu vực này, biết làm thế nào để né tránh bọn họ nhằm đảm bảo bản thân không bị phát hiện.
Cô tìm đến một góc rẽ hẻo lánh, nằm kẹp giữa một căn nhà ngói cũ kỹ và một tòa cao ốc kiểu mới. Lớp vữa trên tường căn nhà ngói đã bong tróc loang lổ, còn được người ta dùng vôi trắng quét thành những ô vuông, bên trên viết chi chít những dòng chữ phồn thể màu đen và xanh dương, tất cả đều là biển quảng cáo.
Cô cầm chiếc bánh lên, không thể chờ đợi thêm được nữa mà cắn ngay một miếng.
Ngon quá, thơm thật!
Cảm giác được nhai nuốt từng ngụm lớn thật sự quá đỗi thỏa mãn, bánh bà xã không mất tiền mua mà đi cướp được lại càng thấy thơm ngon hơn gấp bội!
Trải qua một phen ăn như hổ đói, cô đã xử lý xong hai chiếc bánh. Thể lực được nạp lại phần nào, cô cảm thấy cả người khoan khoái hơn hẳn.
Cô vừa chậm rãi gặm nhấm chiếc bánh thứ ba, vừa hồi tưởng lại quá trình tẩn cho Lý Tam một trận nhừ tử ban nãy.
Mấy năm nay cô vẫn luôn có ý thức rèn luyện bản thân, thường lén lút luyện võ vào buổi sáng sớm hoặc ban đêm. Vì thế tố chất cơ thể cũng coi như không tồi, chỉ là chưa từng trải qua thực chiến bao giờ nên trong lòng vẫn không nắm chắc. Giờ thì cô cũng đại khái hiểu rõ được thực lực của mình rồi.
Sống lại một đời, bảo đao của cô vẫn chưa hề han gỉ. Có hai chiếc bánh lót dạ, dù bây giờ có mười tên Lý Tam đứng trước mặt thì cô cũng chẳng có gì phải sợ hãi!
Thoáng chốc cô lại suy tư, suy cho cùng thì đây cũng là thời buổi thái bình thịnh trị. Một người như cô quả thực chẳng có đất dụng võ, bằng không, cho dù không làm nghề ngỗng gì, chỉ cần đi cướp của người giàu chia cho người nghèo, sống cảnh lục lâm thảo khấu cũng đủ để kiếm được miếng cơm bỏ bụng rồi.
Ở cái đất Hương Cảng này, dựa vào chút võ nghệ cũng có thể lăn lộn được, ví dụ như đi làm tay sai bảo kê cho sòng bạc, quán bar chẳng hạn. Nhưng cô lại không muốn dính dáng và đâm đầu vào vũng bùn lầy cùng đám người đó. Nói đi nói lại, vẫn cần phải tìm một con đường làm giàu chân chính để tự nuôi sống bản thân.
Nếu không cứ mộng tưởng dựa dẫm vào cái gã cha ruột rởm đời kia, ai mà biết được ông ta có đáng tin hay không.
Cô đã viết cho người cha ruột đó biết bao nhiêu bức thư, vậy mà chẳng nhận lại được một lời hồi âm nào. Chẳng biết là ông ta cố tình giả ngu hay là thực sự không nhận được thư.
Nhưng dù là lý do nào đi chăng nữa thì đó cũng chẳng phải điềm báo gì tốt đẹp. Nếu giả ngu, điều đó chứng tỏ người cha này là kẻ vô tình vô nghĩa; còn nếu không nhận được, thì minh chứng rõ ràng gia tộc hào môn họ Diệp này có những mối quan hệ đan xen cực kỳ phức tạp.
Thư của cô gửi đi lại không thể đến tay người nhận, chắc chắn đằng sau đó phải có uẩn khúc, e rằng lại là những tranh chấp bòn rút lợi ích không hồi kết.
Cô lại nghĩ đến cô nàng Diệp Văn Nhân.
Mới mười tám tuổi, là một cô gái rất đỗi xinh đẹp, là một vị thiên kim đại tiểu thư thực thụ lớn lên trong cái thế giới phù hoa của Hương Cảng.
Nếu luận về khoản tay không tấc sắt lao vào đánh nhau, hay là kỹ năng sinh tồn giữa thời loạn lạc, Diệp Văn Nhân tuyệt đối chẳng thể nào theo kịp cô. Nhưng một khi đã bước chân vào gia môn quyền quý, việc chưng diện lộng lẫy điểm phấn tô son để trở thành công cụ liên hôn cho gia tộc, cô ta xét thế nào cũng chiếm ưu thế hơn hẳn.
Loại chuyện này, không phải cô chưa từng bắt gặp. Kiếp trước, nếu cô muốn gả cho con trai của vị Quốc công thì cũng là môn đăng hộ đối, dễ như trở bàn tay, thậm chí cô còn có cơ hội bước chân vào Đông Cung... Nói đúng hơn là năm xưa chỉ cần cô gật đầu cái rụp, biết đâu cô đã có cơ hội lên ngôi mẫu nghi thiên hạ.
Nhưng trong lòng cô tự hiểu rõ, bản thân mình hoàn toàn không thích hợp với cuộc sống như vậy. Sự an nhàn êm ấm khi được nuôi dưỡng trong khuê phòng vốn chẳng dễ gì có được, bởi cái giá phải trả là bắt buộc phải tuân theo những chuẩn mực đạo đức và quy tắc hành xử mà thế giới này áp đặt lên người phụ nữ chốn hậu cung, hậu viện.
Dưới ánh mặt trời chẳng có gì là mới mẻ. Dù là ở Đại Chiêu quốc nơi cô từng sống, hay ở vùng đại lục hiện tại, hay ở một Hương Cảng với nền kinh tế phát triển phồn vinh như bề ngoài, toàn bộ xã hội đều vận hành theo cùng một quy luật dập khuôn đó.
Vì thế cô rất hiểu mình không thể kham nổi cái "nghề" này.
Riêng về điểm này, Diệp Văn Nhân lại có một ưu thế cực lớn. Cô ta rõ ràng đáp ứng được mọi yêu cầu mà một gia đình hào môn như nhà họ Diệp kỳ vọng ở một cô con gái, cô ta cũng có thể thực hiện được những mong muốn của bọn họ: liên hôn, mang lại nhiều lợi ích hơn cho gia tộc.
Nếu đã như vậy, cho dù cô có trực tiếp tìm đến tận cửa đi chăng nữa, nhà họ Diệp sẽ đối xử với cô ra sao? E là lại ghét bỏ đứa con gái không môn không ngạch này, suy cho cùng thì cô cũng không mang lại chút lợi lộc gì, thậm chí bọn họ có khi còn thẳng thừng chối bỏ không thèm nhận?
Tưởng tượng ra cảnh tượng đó, Diệp Thiên Hủy cũng không cảm thấy quá mức hụt hẫng. Dẫu sao cô cũng mang theo ký ức của kiếp trước, đâu còn là một đứa trẻ ngây thơ chưa trải sự đời. Trong trái tim cô, hai tiếng "phụ thân" nặng tựa Thái Sơn, và đó là vị đại tướng quân thiết huyết đã từng chinh chiến Nam Bắc nơi sa trường ở kiếp trước.
Còn những người được coi là máu mủ ruột rà ở kiếp này, do chưa từng được tiếp xúc, nên cô vốn dĩ chẳng mảy may ôm một tia hy vọng nào về tình thân, tự nhiên cũng sẽ không quá bận tâm.
Đang miên man suy nghĩ, cô đã gặm sạch chiếc bánh bà xã thứ ba.
Thật ra lúc ăn chiếc đầu tiên và chiếc thứ hai, quả thực rất ngon, ngon đến mức cô chỉ hận không thể nuốt trọn vào bụng trong một ngụm. Nhưng bây giờ ăn đến chiếc thứ ba, cô bắt đầu thấy hơi khát nước.
Ngặt nỗi không dám tùy tiện đi mua nước uống, đành phải cố nhịn, đợi ăn xong xuôi rồi mới đi tìm chỗ kiếm ngụm nước giải khát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)