Những ngày sau đó, sự việc hoàn toàn bùng nổ. Giới truyền thông đổ xô đến, phóng viên báo đài đua nhau đưa tin. Khắp các khu trung tâm thành phố, vũ trường đồng loạt tự động đóng cửa, đình chỉ mọi hoạt động vui chơi giải trí. Thậm chí, người dân địa phương còn xin nghỉ làm, đồng lòng đổ ra đường bảo vệ những nhóm người tị nạn thiếu ăn thiếu mặc. Ngay cả từ nơi ẩn nấp, Diệp Thiên Hủy cũng có thể nghe thấy tiếng khóc sụt sùi của những người dân đang ngồi ôm tivi theo dõi tin tức.
Chẳng bao lâu sau, quả nhiên phần lớn những người đó bị cưỡng chế đưa về nước. Diệp Thiên Hủy nhìn thấy từng khuôn mặt ánh lên sự tuyệt vọng cùng cực. Họ gào khóc, bất lực, nhưng rốt cuộc vẫn phải ngoan ngoãn trèo lên những chiếc xe tải chở người.
Khi từng chiếc xe tải nối đuôi nhau lăn bánh, dọc hai bên đường chật kín người dân địa phương. Họ liều mạng ném quần áo và thức ăn của mình lên xe, chỉ mong có thể giúp đỡ những người đồng bào bất hạnh kia được phần nào.
Ngay khoảnh khắc đoàn xe tải chuẩn bị tăng tốc rời đi, đột nhiên, một tiếng hô hoán vang lên với khí thế dời non lấp biển, ập thẳng về phía đoàn xe.
Đám cảnh sát có mặt ở đó đều sợ ngây người.
Diệp Thiên Hủy đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy một đám đông người dân địa phương lên tới hàng nghìn, hàng vạn người đang ào ạt xông tới một cách vô cùng có tổ chức. Họ gào khóc thấu trời, khoác tay nhau tạo thành một bức tường người vững chắc đứng sừng sững giữa lòng đường, dùng chính thân xác của mình để chặn đứng không cho xe chạy tiếp.
Có người bật khóc nức nở, đám đông đồng thanh hô to khẩu hiệu tuyệt đối không được đuổi đồng bào đi. Thậm chí có người còn nằm ăn vạ ngay giữa đường, sống chết cũng không chịu đứng lên. Giữa mớ âm thanh hỗn độn của tiếng gào thét và tiếng còi cảnh sát đinh tai nhức óc, những chiếc xe tải chở người kia đành bất lực nhấn phanh dừng lại.
Khung cảnh phút chốc trở nên hỗn loạn tột độ. Người trên xe khóc lóc cầu xin đừng bắt họ đi, người dưới xe thì ùa đến như ong vỡ tổ, lớn tiếng gọi những người trên xe bước xuống, sau đó dắt tay mở đường cho họ tẩu thoát. Đám cảnh sát chỉ biết đứng chết trân tại chỗ, hoàn toàn lúng túng không biết phải xử trí ra sao, lại càng không dám vung tay ngăn cản. Vài viên cảnh sát chứng kiến cảnh tượng bi tráng này cũng nhịn không được mà lén lau nước mắt.
Toàn bộ hiện trường bị bao trùm bởi một bầu không khí bi thương nhưng lại chan chứa tình người sâu sắc. Những người dân tị nạn nghèo khổ trên xe tải lần lượt được người dân địa phương tiếp ứng đưa đi, tình hình hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Diệp Thiên Hủy đứng lặng yên một góc, thu hết toàn bộ cảnh tượng ấy vào mắt.
Có lẽ vì mang theo ký ức của kiếp trước, cũng có thể vì người "mẹ" kiếp này luôn dành cho cô sự phòng bị và xa lánh từ tận trong xương tủy, nên cả cuộc đời này cô chưa từng được nếm trải thế nào là tình thân hay tình bạn. Cô luôn giữ thái độ hờ hững với thời đại này, hoàn toàn không có cảm giác muốn hòa nhập.
Kể cả khi đặt chân đến Quảng Đông rồi sang Hương Cảng, thứ tiếng Quảng Đông nghe bập bõm câu được câu chăng kia cũng khiến cô cảm thấy vô cùng xa lạ. Vì không quen thuộc, tiềm thức cô luôn cho rằng bọn họ là một giống loài khác, chỉ là những nhân vật nền để điểm tô cho cái thế giới này mà thôi.
Giống hệt như cái thuở cô đứng trước bản đồ hành quân bày mưu tính kế, từng ngọn núi, từng doanh trại đối với cô mà nói chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ nằm gọn trong lòng bàn tay, cô có thể dễ dàng lật tay làm mây úp tay làm mưa.
Thế nên, cô nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng lại không thể thấu hiểu được hành động của họ, và cũng chẳng nảy sinh sự đồng cảm nào. Nói cách khác, trên đời này gần như chẳng còn thứ gì có thể khơi dậy được những xúc cảm chôn giấu dưới đáy lòng cô nữa.
Thế nhưng, chứng kiến cảnh tượng ngày hôm nay, cô bỗng trào dâng một cảm giác thân thuộc đến mãnh liệt. Những hình ảnh của kiếp trước cuồn cuộn ùa về, gợi nhớ lại những tháng ngày từng khiến cô đau thương tột cùng, từng khiến cô vực dậy chiến đấu, từng khiến cô tay nắm chặt trường đao, khoác sương đội sao bôn ba vạn dặm trên lưng ngựa.
Cô thậm chí còn lờ mờ cảm nhận được, dòng máu tưởng chừng đã nguội lạnh từ lâu trong cơ thể nay đang dần nóng rực lên.
Diệp Thiên Hủy khẽ siết chặt nắm đấm.
Khoảnh khắc này, cô cảm nhận một cách chân thực nhất rằng, Diệp Thiên Hủy chưa chết. Sau khi gieo mình xuống biển sâu bao la, cô vẫn chưa hề chết.
Cô chắc chắn vẫn đang sống sờ sờ ra đây.
(Chú thích của tác giả: Đoạn miêu tả quá trình nhập cư bên trên được lấy cảm hứng từ sự kiện có thật tại Hong Kong năm 1962. Vì truyện được viết theo lối bối cảnh song song/giả tưởng nhẹ nên mốc thời gian sẽ không hoàn toàn trùng khớp với đời thực.)
Trước sức ép dư luận quá lớn từ phía người dân địa phương, chính quyền rốt cuộc cũng nhận ra việc bắt bớ và trục xuất chỉ càng làm mất lòng dân. Thế là bọn họ đành thỏa hiệp thay đổi chính sách, bắt tay vào việc xây dựng các khu tái định cư cho người tị nạn. Họ cung cấp gỗ ván, bắt đầu dựng lên những khu nhà tạm bợ trên sườn đồi hoặc những khu đất trống để sắp xếp chỗ ở cho mọi người.
Diệp Thiên Hủy dọn dẹp qua loa góc hành lang bỏ hoang nơi mình từng trốn, xóa sạch sành sanh mọi dấu vết từng ăn ngủ tại đó, sau đó mới cẩn thận né tránh tai mắt, lặng lẽ lẻn ra ngoài hòa vào dòng người đông đúc.
Cảnh sát địa phương tiến hành phân phát đồ ăn cứu trợ, thường là bánh quy hoặc cháo loãng. Diệp Thiên Hủy cũng xếp hàng nhận một bát cháo miễn phí.
Thật ra mấy ngày nay cô toàn nhét vào bụng đủ loại bánh mì, bánh tart trứng và bánh quy. Lúc mới ăn thì thấy cực kỳ ngon miệng, nhưng ăn liền tì tì mấy ngày thì khoang miệng đâm ra rát buốt vì quá khô khốc. Giờ phút này được húp một ngụm cháo nóng hổi mềm mịn, đối với cô quả thực chẳng khác nào cao lương mỹ vị.
Lúc này, từng dãy nhà lán tạm bợ đã được dựng lên nối tiếp nhau. Cấu trúc cực kỳ đơn sơ, phần lớn chỉ được chắp vá bằng ván gỗ và mái tôn, nhưng ít ra vẫn được cung cấp điện nước đầy đủ, lại có cả nhà vệ sinh công cộng.
Thế nhưng rõ ràng là ngần ấy khu nhà tạm làm sao đủ sức chứa lượng người khổng lồ. Chính quyền địa phương cũng lực bất tòng tâm, bọn họ đào đâu ra nhân lực để bao thầu toàn bộ chứ. Cuối cùng, bọn họ quyết định phân phát tôn, ngói xi măng, lưới sắt và ván gỗ để người dân tự thân vận động dựng nhà.
Nhờ vậy, dòng người đông như kiến cỏ bắt đầu khuân vác vật liệu, tản ra vùng ven đô hoặc các sườn đồi để tự tìm đất cắm dùi dựng lán.
Dĩ nhiên, những vật liệu xây dựng và nhà ở này sẽ được ưu tiên cho các gia đình dắt díu trẻ nhỏ. Một đứa thân cô thế cô, một người ăn no cả nhà không chết đói, bạ đâu ngủ đấy cũng xong như cô, tự nhiên cũng chẳng buồn lên tiếng tranh giành cơ hội với bọn họ.
May mắn là cuối cùng cô cũng cầm được tờ giấy chứng nhận cư trú trên tay. Dù chưa phải là thẻ căn cước chính thức, nhưng ít ra nó cũng chứng minh cô được phép lưu trú hợp pháp tại vùng đất này, đồng thời có thể tự do tìm kiếm một vài công việc để mưu sinh.
Cô hiểu rất rõ, dù ở bất kỳ thời đại nào, con người cũng cần đến một tờ giấy thông hành nhỏ bé như thế này. Thời đại của cô ngày trước đi lại cần có lộ dẫn, ở đại lục thì cần giấy giới thiệu của đơn vị, vậy nên ở đây cần giấy chứng nhận cư trú cũng là lẽ đương nhiên.
Cô cẩn thận cất kỹ tờ giấy chứng nhận mỏng dính có đóng mộc đỏ chót vào người, sau đó dứt khoát xoay lưng rời đi trước.
Đi chưa được bao xa, một luồng hương thức ăn thơm nức mũi bất chợt ùa tới. Cô vô thức ngoái đầu nhìn lại.
Hoàng hôn đã buông xuống. Những dải mây chiều rực rỡ nhuộm kín cả một góc trời. Xa xa, những tòa cao ốc nguy nga đã bắt đầu lên đèn lộng lẫy. Mà ngay tại khu lán trại lụp xụp được dựng tạm bợ ven sườn đồi kia, những ánh đèn leo lét cũng đã được thắp lên, kèm theo đó là khói bếp quyện với mùi cơm chín tỏa ra thơm lừng.
Chắc hẳn chỉ là những bữa cơm canh đạm bạc nhất, nhưng lại tỏa ra một sức cám dỗ lạ kỳ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


