Bên trong có chút tiền Hương Cảng, không nhiều lắm, chỉ chừng hơn một trăm đồng. Đây là số tiền cô chắt bóp tích cóp suốt mấy năm qua, rồi lén lút đem ra chợ đen đổi lấy.
Lúc này sờ thử, may mắn thay hơn một trăm đồng này không bị rơi mất, vẫn còn nguyên vẹn. Đây chính là vốn liếng để cô sinh tồn tại Hương Cảng trong những ngày sắp tới.
Ngoài số tiền Hương Cảng đó ra, bên trong còn có hai thanh sô cô la mà cô đã phải cắn răng bỏ ra giá cao mới mua được.
Dạo gần đây tin đồn lan truyền rầm rộ, chẳng biết có bao nhiêu người muốn chọc thủng phòng tuyến để vượt biên sang đây. Thức ăn trong các tiệm tạp hóa gần bờ đều đã nhẵn bóng, để có được hai thanh sô cô la này, cô đã phải tốn kha khá tiền.
Nhưng mọi thứ đều hoàn toàn xứng đáng. Hiện tại cô đang vừa lạnh vừa đói, vô cùng cần bổ sung thể lực.
Cô nhai nuốt vội thanh sô cô la, ngọt quá đỗi. Ăn xong lại thấy khát, cô đành chụm hai bàn tay hứng chút nước mưa để uống tạm.
Ăn uống xong xuôi, trong người rốt cuộc cũng có thêm chút sức lực. Cô đem giấu kỹ số tiền kia lại, sau đó rút từ bắp chân trái ra một con dao nhỏ. Chỉ là một con dao bình thường, rất nhỏ, nhưng dẫu sao vẫn là một món vũ khí phòng thân.
Cô dùng dao cắt đứt những chuỗi bóng bàn buộc trên người. Đám bóng bàn ấy đều được xâu lại bằng dây da bò mỏng. Vì sợ bị sóng đánh tơi tả nên trước đó cô tết rất chặt, bây giờ muốn cắt đứt cũng phải tốn một phen công sức.
Cắt đứt xong xuôi, cô cẩn thận rũ sạch rong rêu và rác rưởi bám dính trên người.
Lúc làm sạch quần áo, cô phát hiện có một con tôm nhỏ xíu bám trên áo mình. Con tôm mỏng manh, trong suốt, đang nhảy tanh tách trong lòng bàn tay cô.
Cô chợt thấy con tôm này thật đáng thương. Ngước nhìn về phía mặt biển lúc rạng đông, chỉ thấy một mảng xám xịt mờ mịt, những con sóng bạc đầu vẫn cuồn cuộn đổ xô vào bờ.
Cô giẫm lên lớp cát ướt, bước lên phía trước, nhân lúc một đợt sóng vừa trào tới liền thả con tôm nhỏ về lại với biển khơi.
Kiếp trước lúc chinh chiến sa trường, tay cô đã nhuốm máu không biết bao nhiêu sinh mạng, cô vốn dĩ chẳng phải là kẻ có tấm lòng từ bi hỉ xả gì cho cam. Thế nhưng ngay lúc này, sau khi vừa trải qua một kiếp nạn thập tử nhất sinh, cô bỗng xót xa cảm thán chúng sinh đều chẳng dễ dàng gì. Đã gặp gỡ âu cũng là duyên phận, chi bằng chừa cho nó một con đường sống.
Cô vừa đi vừa cẩn thận quan sát địa hình xung quanh, phán đoán hiện tại mình đang ở khu Nguyên Lãng của Hương Cảng. Đây là khu vực nằm ở tận cùng phía Tây Bắc Hương Cảng, là một vùng đồng bằng có ba mặt được bao bọc bởi núi đồi.
Theo như chính sách "chạm lũy" mà chính quyền Hương Cảng đang thực thi hiện tại, những người vượt biên như cô cần phải chạy trốn đến phía Nam của phố Giới Hạn, hoặc là tìm được người thân ở Hương Cảng. Chỉ có như thế, họ mới có thể đến Cục Di trú ở Kim Chung để ghi danh, xin cấp phép trở thành cư dân hợp pháp của Hương Cảng.
Cô làm gì có người thân nào ở Hương Cảng, vì vậy cô bắt buộc phải đến được phố Giới Hạn. Con phố này nằm trên đường Đại Bộ thuộc khu Thâm Thủy Bộ, cách vị trí hiện tại của cô ước chừng hơn hai mươi cây số.
Trong suốt quãng đường đó, cô chỉ cần né tránh đội tuần tra, tuyệt đối không để cảnh sát Hương Cảng bắt được và trục xuất về nước, vậy là cô giành chiến thắng rồi.
Nhưng rõ ràng, muốn tự mình trèo đèo lội suối vượt qua hơn hai mươi cây số kia chẳng phải là chuyện dễ dàng. Thứ nhất là vì cô không rành địa hình nơi đây. Thứ hai, trang phục trên người cô e là mang đậm hơi thở quê mùa của đại lục, người Hương Cảng nhìn lướt qua là có thể nhận ra ngay. Nghe đồn đối với người từ đại lục sang, đa phần người Hương Cảng đều khá thân thiện, nhưng lực lượng cảnh sát tuần tra lại ra tay vô tình, cô không chắc mình có thể trốn thoát khỏi tai mắt của họ hay không.
Vậy nên đối với cô, giải pháp tốt nhất hiện tại là tìm đến đường dây vượt biên ở địa phương.
Hơn ba mươi năm trước, Hương Cảng thực chất vẫn là một phần của huyện Bảo An, Thâm Quyến. Giữa Hương Cảng và Thâm Quyến vốn có mối liên hệ muôn hình vạn trạng. Những năm gần đây, dòng người từ Bảo An đổ xô sang Hương Cảng nhiều như cá diếc sang sông, thế tất cũng tự nhiên nảy sinh ra những thành phần trục lợi từ việc này.
Đám môi giới ở Hương Cảng chuyên làm cái nghề đưa người qua biên giới, chỉ cần nhận đủ tiền là bọn chúng sẽ làm việc sòng phẳng.
Khoảng thời gian lăn lộn ở Thâm Quyến, Diệp Thiên Hủy đã nghe ngóng khắp nơi, tìm mọi cách để lấy được thông tin liên lạc của một tên môi giới tại khu Nguyên Lãng này.
Tuy nhiên, trước mắt cô phải tìm cách liên lạc được với đối phương đã.
Lúc này, cơn mưa rào tầm tã đã chuyển thành những hạt mưa bụi rả rích. Diệp Thiên Hủy đưa tay vuốt đi dòng nước đọng trên mặt, sau đó dứt khoát sải bước về phía cánh đồng trên bờ.
Khu vực này có lẽ là ngoại ô của Hương Cảng nên tương đối hẻo lánh. Nhìn thoáng qua chỉ thấy non xanh nước biếc, xen lẫn ruộng đồng và ao hồ, thấp thoáng trong màn mưa lất phất trông quả thực vô cùng thơ mộng. Mọi cảnh vật nơi đây dường như chẳng có gì khác biệt so với vùng nông thôn ở đại lục.
Điểm khác biệt duy nhất là có thể nhìn thấy một vài dấu vết thi công đường sá. Nghe người ta rỉ tai nhau rằng dạo gần đây khu Nguyên Lãng đang được quy hoạch để xây dựng khu đô thị mới, sẽ làm thêm cầu cống đường sá, bây giờ nhìn lại quả đúng là như vậy.
Cô cứ vừa đi vừa ngắm nghía như vậy, liền bắt gặp một bà cụ ở đằng xa. Bà cụ thế nhưng lại mặc chiếc áo tay xẻ cài cúc chéo, bên dưới là quần ống rộng, sau gáy còn búi một búi tóc kiểu cũ.
Cô hơi kinh ngạc, nhưng rồi lại cảm thấy chuyện này cũng bình thường. Xem ra Hương Cảng tuy là nơi phồn hoa đô hội, nhưng vẫn tồn tại những vùng đất giữ gìn nếp sống nông thôn truyền thống hệt như đại lục.
Bà cụ che ô, trên tay vòng qua một chiếc giỏ xách đang thong dong bước đi. Bất thình lình nhìn thấy Diệp Thiên Hủy, bà cụ cũng không khỏi giật mình kinh ngạc.
Chỉ liếc mắt một cái, bà cụ đã dễ dàng nhận ra lai lịch của Diệp Thiên Hủy: "Cháu mau rời khỏi đây đi, đi lẹ lên, kẻo lính Gurkha kéo đến bắt bây giờ!"
Diệp Thiên Hủy trước kia không rành tiếng Quảng Đông, dạo gần đây lăn lộn ở Quảng Đông cũng tự mày mò học lỏm được đôi chút. Mặc dù lúc này bà cụ nói hơi nhanh khiến cô nghe không rõ tường tận, nhưng cô vẫn hiểu được cụm từ "lính Gurkha" mang ý nghĩa gì. Đó là đội quân người Nepal được quân đội Anh đánh thuê, tên tiếng Anh là Gurkhas.
Người Nepal vốn sinh ra đã kiêu dũng thiện chiến, nghiễm nhiên trở thành những lính đánh thuê khét tiếng nhất thế giới. Đội lính Gurkha ở Hương Cảng hiện đang nằm dưới trướng của quân đội Anh, chịu trách nhiệm chốt giữ biên giới và kiểm soát các tình huống khẩn cấp.
Cô lập tức dùng mớ tiếng Quảng Đông bập bẹ của mình, vừa nói vừa khoa tay múa chân ra hiệu: "Bà ơi, cho cháu hỏi một chút, chỗ bà có điện thoại không ạ? Cháu đang cần tìm người thân."
Bà cụ vội vàng xua tay, rõ ràng là muốn từ chối. Diệp Thiên Hủy lại tiếp tục dò hỏi khu phố gần đây, cô muốn tìm một trạm điện thoại công cộng để gọi.
Thấy bộ dạng thê thảm của Diệp Thiên Hủy, bà cụ cuối cùng cũng mềm lòng: "Để tôi dẫn cháu đi."
Nghe vậy, Diệp Thiên Hủy lập tức chắp tay nói "m̀h'gòi" với bà cụ. Cô biết "m̀h'gòi" trong tiếng Quảng có nghĩa là cảm ơn. Bà cụ xua tay, ra hiệu cho cô đi theo mình. Trên đường đi, bà cụ cứ lải nhải kể dăm ba câu chuyện.
Khẩu âm của bà cụ rất nặng, Diệp Thiên Hủy nghe bập bõm câu được câu chăng. Đại ý là trong suốt những năm qua, bà đã gặp vô số người giống như cô, phần lớn đều là đàn ông, nhưng cũng không thiếu những kẻ phải bỏ mạng vùi thây dưới lòng biển. Bà cụ vốn tính thiện lương nên thường chia cho họ chút thức ăn lót dạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)