Nhưng bà cụ rõ ràng không tán thành, liên tục nhấn mạnh: "Cháu quay về bên đó đi, có về nhà mới giữ được mạng, dẫu sao cũng còn có miếng cơm bỏ bụng!"
Rất nhanh sau đó, bà cụ đã dẫn Diệp Thiên Hủy đi tới ngôi làng của họ. Trong làng có những dãy nhà trệt, cũng có những căn nhà hai tầng với mái ngói xám dốc nghiêng. Bức tường vốn màu trắng nay đã loang lổ đến mức chẳng còn nhìn ra màu sơn gốc, ngay đầu làng còn chất một đống thùng sơn cũ kỹ vứt đi.
Bà cụ đưa tay chỉ về phía xa xa, nói: "Đằng kia kìa, chỗ đó có điện thoại."
Diệp Thiên Hủy đưa mắt nhìn theo hướng tay bà cụ, vừa nhìn liền không khỏi ngạc nhiên. Ngay phía sau ngôi làng cổ kính nhuốm màu thời gian này lại là một khu phố với những tòa nhà cao tầng san sát, các tấm biển hiệu rực rỡ đủ màu sắc. Nhìn qua liền ngửi thấy ngay mùi vị xa hoa trụy lạc, giấy rách vàng son của chủ nghĩa tư bản.
Bà cụ vào nhà lấy ra một đôi giày vải cũ, lại lục tìm thêm một chiếc áo sơ mi cộc tay màu trắng đã ố vàng đưa cho Diệp Thiên Hủy. Diệp Thiên Hủy đang đi chân trần, quần áo trên người lại ướt sũng, dính dấp lạnh thấu xương, vô cùng khó chịu. Có được bộ quần áo khô ráo lúc này đối với cô chẳng khác nào đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi.
Nhận lấy những món đồ này, Diệp Thiên Hủy không dám làm nấn ná thêm thời gian của bà cụ, liền trịnh trọng nói lời cảm tạ.
Bà cụ nghe Diệp Thiên Hủy nói, thực chất cũng chỉ hiểu câu được câu chăng. Dù vậy, bà rõ ràng vẫn rất lo lắng, cứ ngó nghiêng dáo dác xung quanh, thấy không có ai mới ra hiệu giục Diệp Thiên Hủy nhanh chóng rời đi: "Cháu đi lẹ lên".
Diệp Thiên Hủy không nỡ làm phiền bà thêm nữa, cô nói thêm một tiếng "m̀h'gòi" rồi nhanh chóng rảo bước đi về phía khu phố kia.
Trông thấy hy vọng mỏng manh ngay trước mắt, bước chân cô cũng trở nên thoăn thoắt hơn. Chẳng mấy chốc cô đã bước ra đến ngoài mặt phố, đập vào mắt là một khung cảnh phồn hoa khác một trời một vực so với đại lục.
Những tòa nhà cao ốc mọc lên san sát, hai bên đường giăng kín các biển hiệu lấp lánh. Khắp nơi là các cửa hàng bày bán đủ loại thức ăn, quần áo, lại có cả những thiết bị điện tử. Dòng người qua lại dạo phố khoác lên mình những bộ trang phục rực rỡ muôn màu muôn vẻ.
Có những người ăn mặc khá giản dị, cũng xấp xỉ người dân đại lục, nhưng cũng có không ít người chưng diện cực kỳ sành điệu, thời thượng.
Diệp Thiên Hủy còn nhìn thấy một người trẻ tuổi có dáng người cao ráo, mặc áo sơ mi trắng phối với quần jeans, để tóc ngắn, đeo kính râm. Phong cách thời trang nổi bần bật thu hút mọi ánh nhìn, điểm kỳ lạ duy nhất là cô chẳng thể phân biệt nổi người đó là nam hay nữ.
Lúc này trời đã sáng rõ, vô số quán ăn ven đường bắt đầu tỏa ra làn khói nghi ngút. Những mùi hương quyến rũ cứ thế thi nhau chui tọt vào mũi Diệp Thiên Hủy.
Cô đảo mắt nhìn một vòng, nào là hàng bán bánh nướng Vinh Hoa, bánh bà xã, lại có cả mì nạm bò, da cá chiên giòn, sương sáo... đủ cả.
Nhìn những món đồ ăn hấp dẫn đó, Diệp Thiên Hủy thèm thuồng đến mức ứa cả nước miếng, nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế lại.
Bà cụ vừa nãy có nhắc đến đội lính Gurkha, căn cứ đồn trú của bọn họ nằm ngay khu Nguyên Lãng này, vậy nên chắc chắn quanh đây sẽ thường xuyên bắt gặp bóng dáng lính Gurkha hoặc người nhà của họ.
Diệp Thiên Hủy tự nhủ bản thân nhất định phải hết sức cẩn thận, tránh để bọn họ để mắt tới.
Cô chọn một góc khuất, lấy từ chỗ bắp chân ra hai tờ mười đô la Hương Cảng. Sau đó, cô tỏ vẻ thản nhiên như không có chuyện gì bước đi trên phố, hoàn toàn hòa nhập vào dòng người giống như một thị dân bình thường. Có lẽ bộ quần áo của bà cụ đã phát huy tác dụng nên chẳng có ai phát giác ra điều gì bất thường.
Cô nhanh chóng rẽ vào một góc đường, nơi đó là tủ kính trưng bày của một tiệm trang sức. Ngay góc ngoặt có một ông lão đang bày sạp bán báo và tạp chí, bên cạnh sạp báo còn bố trí một bốt điện thoại, thoạt nhìn chính là nơi gọi điện thoại công cộng. Cô liền cầm tiền bước tới, bày tỏ ý muốn gọi nhờ một cuộc điện thoại.
Ông lão đủng đỉnh liếc nhìn cô một cái, không nói không rằng, nhận lấy tiền rồi thối lại tiền lẻ.
Sau khi cầm được ống nghe, Diệp Thiên Hủy nhẩm lại trí nhớ, nhanh chóng bấm số. Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói vô cùng ồm ồm, thô lỗ: "Tìm ai đấy?"
Lúc này Diệp Thiên Hủy cũng chẳng buồn cố gắng nói tiếng Quảng Đông nữa, cái việc uốn lưỡi bắt chước giọng điệu thật sự quá mệt mỏi.
Thế nên cô nói thẳng bằng tiếng phổ thông, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi từ đại lục sang, tôi muốn tìm đường nhập cảnh."
Người bên kia vừa nghe xong câu này tự nhiên hiểu ngay, lập tức cũng cố gắng rặn ra chất giọng phổ thông: "Cô có tiền không?"
Diệp Thiên Hủy hỏi lại: "Anh cần bao nhiêu tiền?"
Cô hít một hơi thật sâu, đáp: "Tôi không có nhiều tiền đến thế đâu."
Tên môi giới vẫn hỏi tiếp: "Thế cô có bao nhiêu?"
Diệp Thiên Hủy đáp: "Vốn dĩ tôi có hai trăm, vừa mới tiêu mất năm mươi đồng, bây giờ chỉ còn đúng một trăm năm mươi đồng thôi. Bỏ đi, tôi tìm người khác vậy, anh lấy đắt quá."
Tên môi giới bèn hỏi: "Cô có phải là con gái không?"
Diệp Thiên Hủy biết từ "nữ tử" trong tiếng Quảng là chỉ con gái, bèn đáp: "Đúng vậy, tôi là con gái."
Tên môi giới hạ giọng thỏa hiệp: "Vậy cô có thể đưa trước một trăm năm mươi đồng, tám trăm năm mươi đồng còn lại cho nợ lại."
Diệp Thiên Hủy khẽ nhướng mày: "Thế cũng được."
Sau khi đôi bên bàn bạc thỏa thuận ổn thỏa, đối phương bắt đầu hỏi han cặn kẽ vị trí hiện tại của Diệp Thiên Hủy, bảo rằng hắn sẽ đến đón cô ngay lập tức.
Tranh thủ khoảng thời gian chờ đợi này, Diệp Thiên Hủy tìm đến một nhà vệ sinh công cộng, nhanh chóng đem mấy chục đô la Hương Cảng còn lại giấu đi cho thật kỹ. Cô chỉ giữ đúng một trăm năm mươi đồng ở ngoài, lát nữa tên môi giới đến thì đưa luôn cho hắn.
Làm gì có chuyện cô tiêu đến mức không còn một xu dính túi, vậy thì khác nào tự chờ chết đói. Nhưng đồng thời, cô cũng tuyệt đối không được để tên môi giới kia biết trên người mình vẫn còn tiền. Lũ buôn lậu này kiểu gì chẳng có mối quan hệ dây mơ rễ má phức tạp với các thế lực ngầm ở địa phương. Cô lại có chút nhan sắc, lỡ như bọn chúng nổi lòng tham nảy sinh ác ý thì sao.
Quay trở lại sạp báo chờ đợi một hồi lâu vẫn chưa thấy gã môi giới kia xuất hiện. Diệp Thiên Hủy buồn chán liền đưa mắt lướt xem mấy cuốn tạp chí đang bày bán. Bìa sách màu sắc rực rỡ, nào là truyện tranh, lại có cả những tờ vé cá cược đua ngựa, xổ số đố chữ các kiểu... hoàn toàn khác biệt với vẻ nghiêm túc, đứng đắn của các tờ báo ở đại lục.
Diệp Thiên Hủy lật xem qua khu vực bán tạp chí, có cuốn "Thế Giới Võ Hiệp", cuốn "Chú Thoòng", lại có một cuốn tên là "Danh Lưu Hương Cảng".
Mà ngay trên trang bìa của cuốn "Danh Lưu Hương Cảng" là bức hình một cô gái sành điệu, hiện đại. Ngay bên cạnh, những dòng tiêu đề lớn nhỏ đập vào mắt: "Nhà họ Cố và họ Diệp sắp kết làm thông gia, Diệp Văn Nhân dùng sức mồi chài tóm gọn chàng rể vàng".
Diệp Thiên Hủy nhanh chóng tìm đến số trang tương ứng rồi mở ra xem. Hương Cảng sử dụng chữ phồn thể, ít nhiều cũng có nét tương đồng với văn tự ở triều đại mà kiếp trước cô sinh sống, thế nên cô đọc hiểu rất dễ dàng.
Cô gái tên Diệp Văn Nhân này rành rành chính là đứa con gái ruột của người "mẹ" kia, cũng chính là kẻ đã mạo danh chiếm đoạt thân phận của cô để đến Hương Cảng. Bài báo này đang viết về cô ta.
Nội dung bài báo đề cập đến việc Cố lão gia tử và Diệp lão gia tử vốn có mối thâm giao từ trước, hai nhà từng định ra một mối hôn sự nên sắp tới sẽ tiến tới liên hôn. Dựa vào những bức ảnh mà cánh báo chí chụp được, ngay ngày hôm trước, Tôn thiếu gia của nhà họ Cố là Cố Chí Đàm và Lục tiểu thư của nhà họ Diệp là Diệp Văn Nhân đã cùng nhau tham dự một buổi dạ tiệc. Hai người bị nghi ngờ là đang hẹn hò qua lại. Nếu chuyện này là thật, vậy thì Diệp Văn Nhân chắc hẳn sắp được gả vào nhà họ Cố, trở thành Thiếu phu nhân của gia tộc này.
Cô tiếp tục đọc xuống đoạn dưới, phần này miêu tả chi tiết về lai lịch và khối lượng tài sản của gia tộc họ Cố. Có những chỗ cô đọc không hiểu lắm, nhưng đại khái vẫn nắm được nhà họ Cố này là một gia đình quyền thế siêu giàu. Chẳng những lắm tiền nhiều của mà còn có địa vị cao ngất ngưởng trong xã hội, đẳng cấp quyền lực chắc cũng sánh ngang với tước vị Quốc Công Gia ở thời đại mà cô từng sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)