Trong bọt sóng tung trắng xóa, ánh đèn kia mờ ảo tựa như những ngọn đèn chập chờn lơ lửng trên cầu Nại Hà.
Cô thầm nghĩ, có lẽ đó chính là ánh đèn của Hương Cảng. Cô đã cách bờ không còn xa nữa. Chỉ cần lên được bờ là cô thành công rồi.
Nào ngờ đúng lúc này, một con sóng lớn ập tới, nước biển mặn chát lạnh lẽo đổ ụp xuống đầu. Chuỗi bóng bàn buộc ngang eo Diệp Thiên Hủy tròng trành dữ dội trong nước, kéo theo cả cơ thể cô cũng giống như một chiếc lá khô tàn úa, bị nước biển cuốn đi rồi lại nhả ra.
Cô đã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát cơ thể mình, chẳng còn chút cảm giác nào nữa.
Cô mệt rồi, sắp chết đến nơi rồi.
Ý nghĩ này giống như đám rong rêu quấn chặt lấy cô, chút hơi tàn cuối cùng đang chống đỡ trong lòng cô rốt cuộc cũng buông lỏng. Cô muốn phó mặc cho dòng nước cuốn trôi, muốn cứ thế mà chết đi cho xong.
Cô cảm nhận được nước biển buốt lạnh xộc vào mũi miệng, cảm nhận được mái tóc đang quất đập vào chính cơ thể mình. Cô thầm nghĩ, kiếp trước khi mình gieo mình xuống biển sâu, lúc cuối cùng chắc hẳn cũng mang cảm giác thế này.
Quả nhiên, đây chính là số mệnh của cô.
Lại một con sóng khổng lồ cuộn tới, cô đã từ bỏ việc vùng vẫy. Nhưng đúng vào giây phút này, giữa tiếng gió biển rít gào, một giọng nói lại truyền đến bên tai cô vô cùng rõ ràng.
"Hủy Hủy."
Một chất giọng rõ ràng rất đỗi dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên, vừa xa xăm lại vừa thân thuộc.
Khoảnh khắc ấy, tựa như được thần linh điểm hóa, Diệp Thiên Hủy rùng mình một cái, chợt bừng tỉnh.
Cô dốc sức vùng vẫy thoát khỏi dòng nước biển cuồn cuộn để giành lấy một tia cơ hội thở dốc. Cô ngẩng cao đầu nhìn lên trời, một tia chớp xé toạc màn đêm, trong khoảnh khắc chiếu sáng cả một vùng biển hệt như ban ngày.
Cô ngửa mặt lên, dùng hai chân đạp mạnh một cái. Sóng biển ngất trời, bọt nước văng tung tóe.
Cô nghĩ, cô vẫn có thể kiên trì thêm chút nữa.
Diệp Thiên Hủy nằm trên bãi cát ẩm ướt lạnh lẽo, bên tai là tiếng sóng biển vỗ vào bờ, lạnh lùng và tàn nhẫn. Trời đã hửng sáng, bầu trời phía xa mờ mịt một mảnh ảm đạm.
Cô biết mình nên bò dậy để tiếp tục bước đi.
Tính theo phương hướng, hiện giờ cô đang ở khu Nguyên Lãng của Hương Cảng. Chỉ cần đứng dậy, băng qua khu Nguyên Lãng để tiến vào nội thành là cô đã thành công.
Đó là giọng nói của thánh nhân.
Cô không hiểu vì sao mình lại nghe thấy tiếng vị hoàng đế kia đang gọi tên mình.
Đối với vị đế vương mang thần uy hạo đãng ấy, cô luôn cảm thấy tâm tư của ngài quá đỗi thâm trầm, cô chưa bao giờ nhìn thấu được.
Tại sao bảy bức thư khẩn gửi đi lại không nhận được mảy may hồi đáp, ngài rõ ràng là muốn dồn cô vào chỗ chết sao?
Rốt cuộc là do ngài kiêng dè việc cô nắm giữ binh quyền, chỉ là nhẫn nhịn chưa phát tác mà thôi? Hay nói cách khác, chuyến đi Dân Châu thực chất chính là thiên la địa võng mà ngài đã giăng ra cho cô, và núi Phượng Hoàng vốn dĩ được định sẵn là mồ chôn của cô?
Chỉ là những điều này, rốt cuộc sẽ chẳng bao giờ cô biết được nữa.
Sau một giấc ngủ dài tỉnh dậy, cô đã trở thành một đứa trẻ sơ sinh cất tiếng khóc chào đời, mỗi ngày đều phải chịu đựng cơn đói khát giày vò. Chật vật mãi mới lớn lên được một chút, khó nhọc học mặt chữ, cô liền vội vã lục lọi trong đống sách cũ kỹ nghèo nàn của thư viện, mải miết tìm kiếm đoạn lịch sử từng thuộc về mình.
Tuy nhiên, lật tung cả các triều đại lịch sử, thậm chí lén lút dò hỏi vài vị giáo sư sử học, cuối cùng cô cũng hiểu ra, trong lịch sử được ghi chép lại hiện tại hoàn toàn không có dấu vết của triều Đại Chiêu.
Thế giới này vẫn có biển cát vàng bao la, vẫn có núi đèo điệp trùng xanh ngắt, nhưng lại không hề tồn tại vị đế vương từng giẫm đạp càn khôn, nắm giữ thiên hạ kia; và càng không có truyền thuyết về những võ tướng nhà họ Diệp trăm năm chinh chiến vạn dặm của cô.
Diệp Thiên Hủy đã phải mất một thời gian rất dài mới thấu hiểu được rằng, cảnh bị vây hãm ở Dân Châu suốt hơn một tháng ròng, cảnh gieo mình nhảy xuống từ đỉnh núi Phượng Hoàng... tất cả chỉ là những ký ức in sâu trong tâm trí cô mà thôi.
Thậm chí có thể đó chỉ là một giấc mộng, căn bản chưa từng tồn tại trên đời. Cô đã có một cuộc đời mới, sống trong một thế giới hoàn toàn mới.
Một cơn gió biển thổi lướt qua. Trời tháng Chín lạnh cắt da cắt thịt, quần áo trên người đã ướt sũng khiến cô hắt hơi một cái.
Cô xoay người, rốt cuộc cũng gượng gạo bò dậy.
Việc đầu tiên là đưa tay sờ thử chiếc túi ni lông buộc ở bắp chân. Đó là chiếc túi bọc bánh quy mà cô mua ở tiệm tạp hóa thuộc huyện Bảo An. Cô đã nhét hết tất cả gia tài hiện có của mình vào đó, bọc lại thật kỹ càng, rồi lấy một mảnh vải buộc chặt vào bắp chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)