Nào ngờ Thiếu phu nhân sinh con xong thì nhắm mắt xuôi tay. Bấy giờ, người hầu kia cũng vừa vặn sinh một đứa con gái, bà ta liền nhận nuôi luôn cả hai đứa trẻ.
Về sau, khi Thiếu gia đến đón con, nữ hầu đã giở trò dối thiên lừa hải, nhét con gái ruột của mình cho Thiếu gia, còn giữ lại cô con gái nhà họ Diệp để tự nuôi dưỡng.
Diệp Thiên Hủy chính là đứa trẻ sơ sinh bị bỏ lại năm đó.
Cô sinh ra vào giữa thập niên năm mươi. Người "mẹ" này sống chẳng sung sướng gì, chịu nhiều khổ cực, lại chẳng hề yêu thương cô, nên từ nhỏ cô đã phải lớn lên trong sự đói khát.
Diệp Thiên Hủy cảm thấy thiệt thòi, vô cùng thiệt thòi.
Kiếp trước, cô đường đường là Phụ Quốc Đại tướng quân, lại bị đói đến mức lết không nổi thanh trường kiếm, ngay cả chiến mã của mình cũng phải đem giết thịt cho người ta ăn.
Kiếp này vẫn cứ phải chịu đói, bị bỏ đói từ lúc mới lọt lòng!
Từ lúc ba tháng tuổi, Diệp Thiên Hủy đã bắt đầu trăn trở làm sao để kiếm được miếng ăn, một hơi trăn trở cho đến tận năm mười tám tuổi.
Mỗi lúc như vậy, người "mẹ" lại buông lời chì chiết, bóng gió xỉa xói cô đủ điều.
Thật ra ban đầu, cô cũng chẳng thèm nhòm ngó chút lợi lộc gì từ phía Hương Cảng. Dẫu sao kiếp trước cô cũng là tướng quân lẫy lừng, nay được sống lại một đời, dựa vào đôi bàn tay này, cho dù có phải ra đường múa võ bán nghệ, lẽ nào lại không kiếm nổi cho mình một bữa ngon sao?
Nhưng ai mà ngờ, rốt cuộc cô đã nhầm. Thế đạo này hoàn toàn khác xa với những gì cô tưởng tượng. Dẫu cho cô có một thân võ công cái thế thì cũng chẳng có đất dụng võ, chỉ có thể làm lụng vất vả, miễn cưỡng lấp đầy cái dạ dày mà thôi.
Năm tốt nghiệp cấp ba, tình hình mới khá khẩm hơn đôi chút. Cô vào nhà máy làm công nhân dệt. Ban ngày thì an phận làm việc, đêm đến cô lại hì hục viết thư, lén lút gửi sang Hương Cảng.
Cô biết người "mẹ" kia chắc chắn sẽ không bao giờ hé răng nửa lời về thân thế của mình, nhưng thuở nhỏ thỉnh thoảng bà ta cũng buột miệng lải nhải vài câu. Nhờ vậy, Diệp Thiên Hủy cũng nắm được chút ít tình hình bên đó. Cô thầm nghĩ, cứ gửi đi dăm bảy, mười bức thư, biết đâu chó ngáp phải ruồi.
Thế nhưng, chút thông tin ít ỏi mà cô nắm được thực sự không thấm vào đâu. Những bức thư gửi đi tựa như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín.
Cô bèn nảy ra ý định dứt khoát xin giấy thông hành để đích thân sang Hương Cảng một chuyến. Nào có dễ dàng như vậy, cô đã phải hứng chịu biết bao ánh mắt ghẻ lạnh, trải qua bao nhiêu cuộc tra hỏi gắt gao. Giấy tờ cứ nộp lên nhà máy chờ phê duyệt, trình lên cấp trên, cấp trên duyệt xong lại đẩy về nhà máy.
Cứ qua lại như thế, cả nhà máy đều đồn ầm lên chuyện Diệp Thiên Hủy "không an phận", "vĩ cuồng muốn trốn sang Hương Cảng". Về sau, "mẹ" cô nghe được tin này liền nổi trận lôi đình, thẳng tay xé nát sổ hộ khẩu, chửi rủa rằng cả đời này cô đừng hòng mơ đến chuyện sang Hương Cảng. Thậm chí bà ta còn đi tố giác, vu khống cho cô một đống tội danh.
Bị chính người mẹ trên danh nghĩa đi tố cáo, cô có thanh minh cỡ nào cũng vô ích. Người ta coi đó là hành động đại nghĩa diệt thân, cô mà gào lên người đó không phải mẹ ruột thì thiên hạ chỉ xem cô là kẻ điên.
Thời buổi này chính là như vậy, không có sổ hộ khẩu hay giấy tờ tùy thân thì đừng hòng xin được phê duyệt cấp giấy thông hành sang Hương Cảng; thậm chí không có giấy giới thiệu thì ngay cả việc bước chân ra khỏi nhà đi xa cũng khó như lên trời.
Một đồng tiền làm khó cả anh hùng. Nghĩ lại Diệp Thiên Hủy cô từng tung hoành sa trường, từng bái lạy thiên tử trước điện, thống lĩnh mười vạn đại quân oai phong lẫm liệt đến nhường nào. Ai mà ngờ có ngày, cô lại phải khúm núm van xin lạy lục chỉ vì một tờ giấy giới thiệu!
Bị dồn vào bước đường cùng, Diệp Thiên Hủy đành rút hết sạch số tiền tích cóp được trong những năm làm công nhân, lặn lội xuôi Nam tìm đến khu vực Bảo An, Quảng Đông.
Cô đã suy tính rất kỹ, thiên hạ này không còn là thiên hạ của ngày xưa nữa. Dù cô có tài năng thấu trời lấp bể thì cũng chẳng có đất thi thố. Chi bằng đánh liều một phen, vượt biển sang Hương Cảng tìm người cha kia.
Nếu người cha đó bằng lòng nhận con, dĩ nhiên là điều tốt, cô sẽ có người bề trên chăm lo. Còn nếu ông ta không nhận, thì cũng chẳng sao cả.
Dù sao thì Hương Cảng cũng là chốn phồn hoa đô hội, nghe đồn nếp sống bên đó khác biệt hoàn toàn so với đại lục. Đến nơi đó, cô đi bán nghệ, hay làm diễn viên võ thuật, tệ nhất thì đi làm xiếc dạo, dựa vào chút bản lĩnh này kiểu gì chẳng kiếm được bát cơm. Như thế vẫn còn tốt gấp trăm lần so với việc bị trói buộc cùng bà "mẹ" giả tạo kia, ngày ngày chôn chân tẻ nhạt trước cỗ máy dệt!
Tại huyện Bảo An, cô nghe ngóng được rất nhiều tin tức mà trước đây mình không hề hay biết. Lại còn nghe nói nhân dịp sinh nhật Nữ hoàng Anh Elizabeth, Hương Cảng sẽ mở cửa biên giới trong ba ngày. Chính vì thông tin này, hàng vạn người đã ùn ùn kéo đến tụ tập để chờ thời cơ tràn sang.
Cô không hòa vào đám đông hỗn loạn kia mà tự mở một lối đi riêng cho mình: đi theo tuyến đường phía Tây, một tuyến đường bắt buộc phải bơi qua biển.
Sự thật là kiếp này sống đến mười tám tuổi, Diệp Thiên Hủy chưa từng bơi lội bao giờ.
Sống ở Bắc Kinh, một vùng đất khô hạn, căn bản không có điều kiện để tập.
May mắn thay, kiếp trước cô là người "lên được lưng ngựa, xuống được lòng biển", thủy tính rất tốt. Kiếp này lại duy trì thói quen rèn luyện thể lực mỗi sáng sớm chưa từng lơ là một ngày nào. Thế nên cô rất tự tin mình có thể bơi qua được đoạn eo biển này.
Trước lúc xuất phát, cô đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Bóng rổ hay bóng da đều bị liệt vào hàng cấm, không thể mua được. Cô bèn đi gom thật nhiều bóng bàn, dùng sợi dây đay nhỏ xâu thành chuỗi quấn quanh người để tăng sức nổi, giúp tiết kiệm sức lực.
Muốn mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, điều cốt yếu nhất là phải nắm bắt được tình hình thời tiết và quy luật thủy triều. Nếu canh chuẩn lúc thủy triều rút để xuống nước, cứ trôi dạt ra giữa biển rồi từ từ bơi, sau đó mượn sức đẩy lúc thủy triều lên đưa mình dạt vào bờ, như thế sẽ vô cùng thuận lợi. Ngược lại, nếu xuống nước đúng lúc thủy triều dâng thì sẽ chuốc lấy thất bại.
Có điều, những thông tin khí tượng này đều bị cơ quan chức năng coi là tài liệu cơ mật, không đời nào công bố rộng rãi cho người dân, nên cô đành phải tự mình quan sát. Trải qua một thời gian theo dõi, cuối cùng cô cũng đoán đúng được quy luật thủy triều, cẩn thận chọn một thời điểm thích hợp để trầm mình xuống dòng nước.
Nhưng ai mà ngờ, người tính không bằng trời tính, cô vậy mà lại hứng trọn một trận cuồng phong bão táp trên biển!
Chỉ có thể nói, mặc dù cô biết cách xem thời tiết, nhưng đối với khí hậu trên biển lại không hề quen thuộc, chẳng thể nhìn thấu. Ông trời không chiều lòng người, đẩy cô vào cảnh phải đơn độc đương đầu với sóng dữ.
Cô liều mạng dặn lòng: “Tuyệt đối không được bỏ cuộc!”
Cô từng giương cung rít gió săn bắn chốn Lăng Nguyên đầy cỏ dại, vút mũi tên sừng hừng hực khí thế; cũng từng giẫm vó ngựa qua ải Dương Quan ngợp trời cát vàng, phóng tầm mắt ra chốn hoang dã ngắm áng mây chiều xa xăm vạn dặm.
Cô là Diệp Thiên Hủy, là Diệp Thiên Hủy dù bị hàng vạn quân thù dồn ép đến vách đá hiểm nghèo vẫn chẳng hề biết sợ cái chết là gì!
Tóc và mặt đẫm nước. Giữa làn nước mặn chát thoang thoảng mùi tanh nồng của biển khơi, cô dường như nhìn thấy... ở phía xa xa kia là những ánh đèn mờ ảo đang lập lòe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)