Trên bầu trời đêm đen kịt, mây đen cuồn cuộn vần vũ. Cuồng phong gầm rú kéo đến rợp trời rợp đất, dấy lên từng đợt sóng khổng lồ trên mặt biển.
Cô cũng biết, thể lực của mình đã chạm đến giới hạn.
Mỗi một nhịp thở đều trở nên vô cùng khó nhọc, tựa như đây là cái hít thở cuối cùng của sinh mệnh.
Con người ai rồi cũng phải chết, không phải Diệp Thiên Hủy chưa từng trải qua cái chết.
Kiếp trước của cô, kết cục cuối cùng có lẽ cũng là vùi thây nơi đáy biển.
Cô xuất thân nhà tướng, thân tuy là nữ nhi nhưng lại đam mê cưỡi ngựa bắn cung. Năm mười bốn tuổi đã theo cha kháng địch, lập nên chiến công. Năm mười bảy tuổi, cô được phong làm Tứ phẩm Tư kim Trung lang tướng.
Đến năm hai mươi tư tuổi, nhờ bao phen lập công lớn, cô được phong tước Phụ Quốc Tướng quân. Năm hai mươi lăm tuổi, cô phụng chỉ đi tuần tra biên cương Dân Châu, lại bất ngờ đụng độ đội quân Bắc Địch đã mai phục từ lâu. Bị vây khốn tại núi Phượng Hoàng, cô liên tiếp gửi đi bảy bức thư khẩn cầu viện binh mã và lương thảo, nhưng bặt vô âm tín.
Đến cuối cùng, cây chẳng còn vỏ, cỏ chẳng còn rễ, giữa lúc cạn kiệt lương thực, cô đành ngậm ngùi tự tay giết chết con ngựa ngự tứ đã kề vai sát cánh bên mình bao năm để chia cho mọi người lót dạ, sau đó dẫn dắt đám thân tín gầy gò trơ xương liều chết phá vòng vây xông ra ngoài.
Chỉ là, cuối cùng cô vẫn thất bại.
Mang danh Phụ Quốc Tướng quân, tuổi đời còn trẻ, lại mang phận nữ nhi, cô dĩ nhiên hiểu rõ kết cục thê thảm nếu bị bắt làm tù binh. Vậy nên, giữa khoảnh khắc tứ bề thọ địch, cô đã dứt khoát gieo mình nhảy xuống biển sâu.
Những chuyện xảy ra sau đó cô không còn nhớ nữa, nhưng chung quy lại chắc hẳn đã bỏ mạng dưới lòng biển.
Cô vẫn nhớ, khoảnh khắc gieo mình xuống dòng nước, ý nghĩ cuối cùng vụt qua trong đầu cô là - đói.
Ký ức về cơn đói khát ấy như một vết sẹo hằn sâu vào linh hồn cô. Đến mức sau khi chuyển thế làm người, lẫn trong tiếng khóc oe oe non nớt của bản thân, ấn tượng đầu tiên của cô vẫn là đói, lại đói, vô cùng vô cùng đói.
Về khoản đầu thai, dường như cô luôn thiếu đi một chút may mắn. Lần này, cô lại đầu thai ngay vào một thời đại đói kém.
Đặc biệt nghèo, nghèo đến mức cả ngày phải chịu đói, khiến cô cứ ngỡ chuỗi ngày tuyệt vọng bị vây hãm ở kiếp trước vẫn đang tiếp diễn.
Đây vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, điều tồi tệ hơn cả là thân thế của cô có phần quá mức trắc trở.
Thuở mới lọt lòng, suy cho cùng cô cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh cơ thể yếu ớt, thị lực kém cỏi, không nhìn rõ mọi bề xung quanh. Thế nhưng, qua những lời vụn vặt thi thoảng thốt ra từ miệng người "mẹ" kia, cô cũng đoán được đại khái thân thế của mình.
Lúc cô sinh ra, đất nước này mới kiến quốc được vài năm. Mà người mẹ kia của cô, trước khi kiến quốc vốn là nữ hầu được nuôi lớn từ nhỏ trong một gia đình đại gia. Ngay trước thềm kiến quốc, gia đình nọ đã vội vã chuyển sang Hương Cảng. Duy chỉ có Tam thiếu gia và Thiếu phu nhân nhà đó do vừa vặn có việc đi vắng nên không kịp đi theo, đành kẹt lại ở đại lục.
Lúc bấy giờ, người nữ hầu kia tuy đã xuất giá lấy chồng, nhưng vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi Thiếu phu nhân.
Vài năm trôi qua, khi cục diện đã dần ổn định, gia đình ở Hương Cảng cuối cùng cũng có tin tức, muốn đón Thiếu gia và Thiếu phu nhân sang đó. Khi ấy, Thiếu phu nhân đang bụng mang dạ chửa, sắp đến ngày sinh nở, e rằng không chịu nổi cảnh đường xá xa xôi cực nhọc, Thiếu gia liền muốn ở lại để bầu bạn cùng vợ.
Nhưng người vợ lại khuyên nhủ rằng, giấy xin phép khó khăn lắm mới được phê duyệt, không thể cứ thế lãng phí được. Nếu Thiếu gia đi trước dọn đường, sau này quay lại đón vợ sang thì bề gì cũng sẽ thuận tiện hơn.
Thế là gia đình bọn họ bàn bạc thống nhất, Thiếu gia sẽ sang đó thăm người thân trước, đợi Thiếu phu nhân sinh xong sẽ quay lại đón.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)