Cô nhớ lại đôi mắt mình vừa nhìn thấy ban nãy, đôi mắt quen thuộc đến mức không thể nào quen thuộc hơn được nữa.
Ngay lúc ấy, vị đế vương cao cao tại thượng chốn kinh thành xa xôi đang làm gì?
Sách sử suy cho cùng cũng chỉ là một cô nương mặc cho người đời tô vẽ điểm phấn. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, đập vào mắt cô rợp trời đều là quân Bắc Địch. Cô thề chết không đầu hàng, nhưng liệu có ai thấu tỏ?
Giây phút này, cô thậm chí còn xót xa nghĩ đến những chuyện sau khi mình nằm xuống. Những mãnh tướng dạn dày sương gió đã vào sinh ra tử cùng cô bao năm qua, hay cả những chiến công hiển hách mà gia tộc họ Diệp đã dùng máu thịt để bồi đắp và trung thành suốt hàng trăm năm... phải chăng thảy đều đã hóa thành tro bụi dưới sức ép tàn nhẫn của vương quyền uy nghiêm kia?
Đúng lúc này, những tiếng bước chân vang lên.
Âm thanh đế giày nện xuống phiến đá nghe vô cùng rõ ràng, vững chãi và từ tốn. Nhịp độ đều đặn, chuẩn xác tựa như quy luật luân hồi bất diệt của ngày và đêm.
Chuỗi âm thanh ấy khiến Diệp Thiên Hủy cảm thấy ngạt thở. Cô có cảm giác như mọi lớp ngụy trang của mình sắp sửa bị bóc trần trần trụi dưới ánh mặt trời chói lọi.
Tiếng bước chân chợt dừng lại, không gian xung quanh bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ý thức của Diệp Thiên Hủy dần dần khôi phục, cô dán chặt mắt về phía trước.
Ngay bên cạnh gian chuồng ngựa màu gỗ mộc mạc, xen lẫn giữa những ngọn cỏ đuôi mèo màu đỏ gạch đang đong đưa xào xạc, cô nhìn thấy một đôi giày thể thao. Nhích tầm mắt lên trên chút nữa, là đôi chân thon dài tắp được bọc trong chiếc quần jeans.
Ánh mắt cô tiếp tục di chuyển lên cao, cố gắng nhìn cho rõ khuôn mặt của người nọ.
Nhưng không thể nào nhìn rõ được.
Bị che khuất bởi ánh sáng hắt ngược, xung quanh vóc dáng cao lớn của anh ta dường như được bao phủ bởi một vầng hào quang chói lóa. Cô mở to hai mắt hết cỡ, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể nhìn thấu được diện mạo của anh.
Cô hé môi, muốn cất tiếng gọi, muốn chất vấn người đàn ông ấy, nhưng ngay tại giây phút này, cổ họng cô lại nghẹn đắng, không thể thốt nên lời.
Ngay lúc cô đang bối rối, người đàn ông lại nhấc chân, từng bước tiến về phía cô.
Thế là, cô chỉ còn biết trân trân nhìn đôi chân dài trong chiếc quần jeans kia đang thong thả bước sát lại gần mình.
Anh đi rất chậm rãi, đế giày giẫm lên đám cỏ dại và lá khô, vang lên từng nhịp sột soạt khẽ khàng.
Cô đinh ninh trong lòng, chắc chắn là ngài ấy rồi.
Trên thế gian này chẳng có ai đủ sức tạo ra thứ áp lực chấn động mạnh mẽ đến vậy đối với cô, ngoại trừ người đó ra. Đó chính là bức tượng đài uy quyền tối cao mà ngay từ thuở lọt lòng, cô đã được răn dạy là phải tuyệt đối cúi đầu phục tùng.
Đang mải chìm trong những suy nghĩ miên man, một giọng nói trầm ấm từ trên đỉnh đầu chợt vang lên: "Cô là nhân viên giao cỏ khô đến đấy à?"
Đại não của Diệp Thiên Hủy thoáng chốc đông cứng lại.
Giọng nói này rành rành là giọng của thánh nhân, nhưng mà ngài ấy đang nói cái gì vậy chứ?
Tiếp đó, cô lại nghe thấy một tiếng bật cười khanh khách. Một âm thanh trong trẻo, vui vẻ, mang đậm vẻ trêu ghẹo và cợt nhả.
Anh cười cười nói tiếp: "Cô bị sao thế? Bãi cỏ đằng kia mềm lắm, bị trượt chân ngã rồi đúng không?"
Vừa nói, anh vừa thân thiện chìa tay về phía cô: "Lại đây nào."
Diệp Thiên Hủy đờ đẫn nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt, nhìn mãi một hồi lâu, rồi mới từ từ ngước lên nhìn người đàn ông.
Anh đã đứng sát ngay bên cạnh cô. Giống như một lớp phép thuật vừa bị phá vỡ, vầng sáng chói lóa ban nãy hoàn toàn tan biến.
Giữa khung cảnh sắc thu xanh mướt mát, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ được dung mạo của anh.
Xương chân mày nhô cao, các đường nét trên khuôn mặt toát lên vẻ anh tuấn, tôn quý khó tả. Trông anh thực sự quá giống với thánh nhân, dù là đôi mắt sâu thẳm, hay sống mũi cao vút, và tất nhiên, bao gồm cả nụ cười đang phảng phất trên môi anh lúc này. Một nụ cười phong hoa tuyệt đại, tựa như đủ sức làm lu mờ đi mọi thứ trên thế gian này.
Thế nhưng, dường như giữa họ vẫn tồn tại một sự khác biệt rất đỗi tinh tế.
Mái tóc ngắn đen nhánh rậm rạp được cắt tỉa theo kiểu hiện đại, đã rũ bỏ hoàn toàn cái uy nghiêm sâu không lường được của vị hoàng đế xưa kia dưới chiếc mũ miện mười hai dải ngọc. Thay vào đó là một vẻ thư thái, tự tại. Hơn nữa, việc khoác lên mình chiếc áo sơ mi cùng quần jeans cũng khiến anh trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
Một cơn gió thu chợt lướt qua, cành và lá va vào nhau xào xạc tạo ra những âm thanh rì rào. Những vạt nắng lốm đốm len lỏi qua kẽ lá và khe hở của gian chuồng ngựa rọi xuống gương mặt anh, soi sáng đôi đồng tử màu nâu nhạt, khiến ánh mắt ấy lấp lánh những tia sáng ấm áp, chân thành và đầy thiện ý.
Anh vẫn đang mỉm cười, mỉm cười hướng về phía cô.
Diệp Thiên Hủy khẽ mím môi, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lòng, cuối cùng vẫn thăm dò đưa tay ra nắm lấy tay anh.
Khoảnh khắc bàn tay to lớn của người đàn ông bao bọc lấy tay cô, cô liền cảm nhận được một nguồn sức mạnh ấm áp, xen lẫn chút cảm giác thô ráp và mùi hương thoang thoảng của cỏ khô.
Phần tay áo sơ mi màu xám nhạt của anh được xắn lên một nửa, lộ ra cẳng tay màu lúa mạch trông cực kỳ săn chắc và khỏe khoắn.
Chỉ cần anh dùng sức kéo nhẹ một cái, cô đã dễ dàng đứng vững trở lại.
Đứng thẳng người lên rồi, Diệp Thiên Hủy mới giật mình nhận ra người đàn ông này thực sự rất cao.
Hồi ở đại lục, cô vốn được xếp vào hàng ngũ có vóc dáng cao gầy. Lúc sang đến Hương Cảng, cô cũng luôn tự tin mình có ưu thế về chiều cao. Ấy vậy mà khi đứng trước mặt người đàn ông này, đỉnh đầu cô cũng chỉ vừa vặn cao ngang tầm môi anh mà thôi.
Cô lại mím đôi môi đã hơi khô khốc, rụt rè lên tiếng hỏi: "Anh là...?"
Nụ cười thân thiện vẫn ngự trị trên môi người đàn ông. Anh nhìn cô cười đáp: "Xem ra tôi nhận nhầm người rồi. Ban nãy phòng cung ứng của trường đua vừa gọi điện báo sẽ cho người mang ít cỏ tươi đến đây. Nghe thấy tiếng động tôi mới chạy ra xem, cứ tưởng cô là nhân viên được cử đến giao cỏ."
Diệp Thiên Hủy ậm ừ: "À vâng..."
Cô liếc nhìn gian chuồng ngựa, rồi lại đánh giá qua trang phục trên người anh. Chiếc áo sơ mi xám mặc khá tùy ý, trông chẳng có vẻ gì là chải chuốt điệu đà, trên ống quần jeans thậm chí còn có vài vệt sờn bạc màu.
Cô tự nhủ, dù thế nào đi chăng nữa thì người này tuyệt đối không thể là ngài ấy được. Suy cho cùng, vị thánh nhân kia là một bậc đế vương cực kỳ tôn quý và vô cùng khắt khe trong mọi chuyện.
Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả là: Nếu thực sự là ngài ấy, một khi gặp lại cô, dẫu cho ngài ấy có mỉm cười thì trong nụ cười đó chắc chắn sẽ ẩn giấu sự toan tính thâm sâu khó dò. Rồi ngài ấy sẽ cất chất giọng nhàn nhạt mà phán một câu: “Diệp Đại tướng quân, từ khi chia biệt đến nay, khanh vẫn bình yên chứ”.
Làm sao ngài ấy có thể giả vờ như không quen biết cô cơ chứ? Bởi ngài ấy thừa hiểu rõ một đạo lý: Dù thời đại có đổi thay, dù vương triều năm xưa đã sớm hóa thành tro bụi, nhưng chỉ cần đó là ngài ấy, chỉ cần ngài ấy vạch trần thân phận của cô, ngài ấy sẽ dư sức nắm thóp để ép cô tiếp tục cúc cung tận tụy, vào sinh ra tử dâng hiến cả mạng sống cho mình.
Bởi sự trung thành đó đã trở thành chiếc gông cùm đóng dấu lên cả gia tộc, là bài học vỡ lòng mà cha ông đã thao thao bất tuyệt nhồi nhét vào đầu cô từ thuở bé, là thứ sứ mệnh mà cả đời này cô không thể nào phản bội.
Cô trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Tốt lắm, cứ như vậy đi.
Bất luận người đàn ông trước mặt này có phải là kiếp sau của ngài ấy hay không, chỉ cần anh ta không giữ ký ức kiếp trước thì đó là một tin cực kỳ tốt lành. Nhờ vậy, cô mới có thể triệt để vùng vẫy thoát khỏi những xiềng xích trói buộc của quá khứ.
Nghĩ vậy, cô cố ép bản thân thả lỏng cơ mặt, điệu bộ tỏ ra thoải mái hết mức có thể, dùng một chất giọng vô cùng tự nhiên để đáp lời: "Tôi đúng là nhân viên của trại ngựa, nhưng mà tôi mới vào làm được hai ngày thôi, hiện tại vẫn đang làm quen dần với công việc ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
