Nhắc đến chuyện này, cô chợt sững người.
Đến những ngày cuối cùng, thành Dân Châu đã cạn kiệt đến mức cỏ rụng rễ, cây tróc vỏ, Xích Nhạn dĩ nhiên cũng phải chịu cảnh chết đói theo. Kiếp trước nó đã chịu bao nhiêu cơn đói khát, để rồi cuối cùng còn phải hiến dâng cả thân xác mình.
Có lẽ vì cái đói đã khắc sâu vào tận linh hồn, khiến nó còi cọc chậm lớn, nên bây giờ nó mới không ngừng gặm cỏ như vậy sao?
Cô nghiêng đầu, nhìn lướt qua tấm biển treo bên cạnh mới biết tên hiện tại của nó là "Đằng Vân Vụ" (Cưỡi mây đạp mù). Năm nay nó ba tuổi rưỡi, nhưng lại chỉ được xếp vào hạng ngựa lớp 5.
Ngựa lớp 5 thì quả thực là loại tồi tàn, vô danh tiểu tốt rồi.
Nhờ một phen nhồi nhét kiến thức, hiện tại cô đã nắm được kha khá luật lệ đua ngựa ở Hương Cảng. Các giải đua ở đây được chia thành nhiều loại, cơ bản gồm giải đấu nội bộ và giải đấu mở rộng. Trong đó, giải đấu nội bộ bao gồm giải cho ngựa mới, giải điều kiện và giải theo lớp. Tại các giải theo lớp, mỗi con ngựa sẽ được chấm điểm và phân thành năm lớp khác nhau. Ngựa thuộc lớp nào thì chỉ được tham gia thi đấu ở lớp đó. Sau mỗi trận đấu, dựa vào màn thể hiện của từng con, trọng tài sẽ điều chỉnh lại điểm số.
Chỉ những con ngựa có thành tích xuất sắc, leo lên được lớp 1 và lớp 2 mới giành được vé bước vào các giải đấu mở rộng phía sau.
Nói cách khác, những chiến mã oai phong mà người dân thường thấy trên khán đài, trên tivi hay mặt báo thực chất đều đã phải trải qua những vòng loại nội bộ khốc liệt để vươn lên. Thực tế vẫn còn vô số con ngựa chỉ được xếp hạng lớp 3, lớp 4, lớp 5 đang phải ngụp lặn chật vật trong các giải nội bộ để mong mỏi một cơ hội được tỏa sáng.
Những con ngựa từ ba tuổi trở xuống sẽ được tham gia giải đấu dành cho ngựa mới. Nếu tỏa sáng ngay từ vòng này thì chặng đường phía trước dĩ nhiên sẽ một bước lên mây. Còn nếu không, chúng đành phải chờ qua ba tuổi để cày cuốc trong các giải đấu theo lớp.
Con ngựa này đã ba tuổi rưỡi rồi, nghĩa là trong giai đoạn thi đấu cho ngựa mới, nó đã không thể tự tạo ra cơ hội cho mình. Sau khi hết thời gian dành cho ngựa mới, nó tiếp tục cày cuốc trong các giải đấu theo lớp suốt nửa năm ròng rã, nhưng thành tích vẫn nhạt nhòa, nên giờ chỉ lẹt đẹt nằm ở lớp 5.
Phải biết rằng, theo hệ thống tính điểm, trên 95 điểm là lớp 1, từ 80 đến 95 là lớp 2, từ 60 đến 80 là lớp 3, từ 40 đến 60 là lớp 4. Còn đám ngựa lớp 5 thì toàn là bọn dưới 40 điểm.
Cái thành tích này chẳng những không đạt chuẩn mà còn tồi tệ đến mức không thể cứu vãn nổi.
Không được tham gia giải mở rộng đồng nghĩa với việc không thể kiếm ra tiền cho chủ nhân. Dạng này bị xếp vào hàng những con ngựa vô giá trị về mặt kinh tế.
Nếu đã vậy, chủ của nó dĩ nhiên sẽ chẳng thèm đoái hoài, thậm chí có thể tống khứ nó đi, bán tháo với giá rẻ mạt bất cứ lúc nào.
Tóm lại, tình cảnh của nó hiện tại có vẻ rất bi đát.
Lúc này, tiếng bước chân bên ngoài mỗi lúc một gần hơn. Diệp Thiên Hủy biết mình bắt buộc phải rời đi.
Cô ngoái nhìn Đằng Vân Vụ lần cuối. Nó vẫn đang cúi đầu gặm cỏ, nhai rất chậm rãi và chuyên tâm, cứ như thể đó là chuyện hệ trọng nhất trên đời đối với nó vậy.
Cô nói nhanh, giọng trầm thấp: "Chị sẽ tìm cách quay lại thăm mày, mày cứ ăn cỏ bồi bổ cơ thể cho tốt nhé."
Nói xong cô xoay người định bước đi.
Nhưng được vài bước lại khựng lại, dặn dò thêm: "Nếu đã có một cuộc đời mới rồi thì đừng nghĩ đến chuyện xông pha sa trường hay lập công danh sự nghiệp gì nữa. Chúng ta cứ ăn ngon ngủ kỹ, sống lười biếng qua ngày thôi. Nếu sau này chị giàu có, chị sẽ chuộc mày ra, nuôi nấng mày đàng hoàng, cho mày cả đời làm một con ngựa lười chỉ biết ăn no chờ chết, sống một cuộc sống thật sung sướng thoải mái."
Động tác gặm cỏ của Xích Nhạn chợt dừng lại. Nó ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt có chút tò mò nhìn cô.
...Hình như nó rung động trước lời hứa ấy rồi.
Quả nhiên, đây chính là Xích Nhạn của cô!
Ngay lúc đó, cánh cửa khu chuồng ngựa bị đẩy ra. Diệp Thiên Hủy vội vàng lao về phía trước, nhanh nhẹn lách mình trốn vào một góc khuất.
Tuy trên người đang mặc đồng phục của trại ngựa, nhưng cô tuyệt đối không được chạm mặt bất kỳ ai, nếu không bị hỏi han vài câu thì chất giọng của cô sẽ làm lộ tẩy tất cả.
Suy cho cùng, những khu vực này liên quan mật thiết đến vấn đề an ninh và cả bí mật thương mại. Người ngoài, lại không phải thành viên VIP như cô làm sao được phép tùy tiện ra vào. Một khi bị tóm cổ, khéo lại bị giao cho cảnh sát, thậm chí còn phải bóc lịch trong tù chứ chẳng đùa!
Lát sau, quả nhiên có một nhóm người tiến vào. Có vẻ họ là nhân viên phụ trách ở đây, đang bàn bạc về giải đua sắp diễn ra. Có vài con ngựa chuẩn bị thi đấu nên họ phải làm công tác chuẩn bị trước cho chúng.
Sau khi nhóm người đó dắt những con ngựa thi đấu rời đi, không gian xung quanh rốt cuộc cũng chìm vào tĩnh lặng. Thấy mọi thứ đã an toàn, Diệp Thiên Hủy mới dám rón rén chui ra từ chỗ nấp.
Xem ra chỗ này thỉnh thoảng lại có người ngó ngàng tới, chẳng hề an toàn chút nào. Cô không dám chần chừ thêm nữa, vội vã tiến lên phía trước tiếp tục xem xét, gặp được con ngựa nào tạm ổn thì ghi nhớ lại.
Chỉ tiếc là chẳng có con nào lọt vào mắt xanh của cô, miễn cưỡng lắm mới nhắm được vài con tạm gọi là coi được.
Sau một hồi săm soi ở cự ly gần, cuối cùng cô cũng nhớ được mã số và tên của mười mấy con ngựa, sau đó mới lặng lẽ chuồn khỏi khu chuồng.
Vừa thoát ra ngoài, cô bắt đầu quan sát địa hình để tìm đường tẩu thoát.
Đúng lúc này, Diệp Thiên Hủy chợt chú ý tới một gian chuồng ngựa đứng tách biệt hẳn phía sau hòn non bộ ở hướng Nam. Diện tích không quá lớn, nhưng rõ ràng là mới được xây dựng. Chuồng ngựa này cao ráo và rộng rãi hơn hẳn dãy chuồng bên này, phần mái nhà kiểu dốc chữ A cũng được thiết kế cực kỳ tinh xảo, dường như còn sử dụng cả loại kính màu xám để khuếch tán ánh sáng.
Cô nhìn mà thấy tò mò quá đỗi, tại sao lại được nuôi riêng biệt như thế, lẽ nào bên trong là một con thần mã cực phẩm?
Đáng lý ra cô nên rời đi ngay, nhưng rốt cuộc vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ. Cô rón rén bước tới gần gian chuồng nọ, kiễng chân lên, ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ.
Đó là một gian chuồng được đóng hoàn toàn bằng gỗ thông nguyên khối. Khung cửa sổ trên mái bằng kính trắng sữa chạy dài xuyên suốt phần sống lưng của mái nhà. Ánh nắng mặt trời xuyên qua lớp kính ấy, hắt qua những giàn giáo gỗ, hắt lên bức tường gỗ thông, và phủ lên bóng dáng của một người đàn ông.
Người đàn ông đó có vóc dáng cao ráo, mặc áo sơ mi màu xám nhạt phối cùng quần jeans. Anh ta đang hơi cúi đầu, vô cùng chăm chú cầm bó cỏ khô đút cho ngựa ăn.
Vì người đó đang cúi đầu nên Diệp Thiên Hủy không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng chẳng hiểu sao, cô lại nảy sinh một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Cảm giác quen thuộc ấy ban đầu chỉ mỏng manh như những sợi tơ, nhưng rất nhanh đã lan rộng, chạy dọc khắp từng ngóc ngách trên cơ thể.
Ngay lúc đó, người đàn ông đột ngột ngước mắt lên.
Dưới sự đan xen cắt cứa của ánh sáng và bóng tối, khuôn mặt của anh ta hiện ra trọn vẹn và rõ nét ngay trước mắt Diệp Thiên Hủy.
Điển trai, tôn quý, và quen thuộc đến mức không thể nào quen thuộc hơn được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
