Rời khỏi phòng trà, cô dứt khoát bước ra khỏi khu khán đài của trường đua.
Cô đã cẩn thận quan sát kỹ địa hình từ trước. Cạnh khán đài trường đua Bào Mã Địa có một hệ thống giàn giáo cao vút, còn phía bên kia lại là một khu nghĩa trang. Những ngôi mộ nằm san sát nhau men theo triền đồi đi lên, thậm chí cả sườn núi cũng bị bọc kín bởi bia mộ. Cách một bức tường đối diện khu nghĩa trang ấy chính là các tòa nhà dân cư và khu buôn bán.
Cô dự định sẽ đi men theo khu nghĩa trang đó, vòng ra phía hẻo lánh của trường đua, sau đó trèo qua tường rào để lén lút đột nhập vào khu chuồng nuôi ngựa.
Đến lúc đó, cô sẽ kiếm một bộ đồng phục của nhân viên trại ngựa để mặc vào. Có đồ ngụy trang rồi, cô có thể đường đường chính chính đi lại nghênh ngang, thoải mái quan sát đủ loại chiến mã, xem xét một mạch cho tỏ tường.
Diệp Thiên Hủy thản nhiên bước vào khu nghĩa trang như chốn không người. Nghĩa trang này khác hẳn những bãi tha ma thông thường, cây cối cao lớn rợp bóng xanh um, cỏ mọc xanh mướt như nhung. Nơi đây chẳng hề mang lại cảm giác âm u ớn lạnh, ngược lại trông giống hệt như một khu vườn tĩnh lặng.
Cô băng qua một đài phun nước đã cạn khô và một nhà thờ nhỏ màu vàng, lại luồn lách qua khu vực rải rác những tấm bia mộ hình chữ thập. Cuối cùng, sau khi đi hết một con đường lớn, cô cũng đến được bên ngoài bức tường rào của trại ngựa.
Tiết trời lúc này đã chớm bước sang hè, cây cối xum xuê mát mẻ, vừa hay lại trở thành lớp ngụy trang hoàn hảo cho Diệp Thiên Hủy. Thấy bốn bề vắng vẻ không bóng người, cô thoăn thoắt trèo lên tường rào, tung người nhảy tọt vào bên trong.
Vào được, cô thận trọng ngồi xổm xuống nấp sau một bụi cây thấp, cẩn thận đánh giá tổng thể trại ngựa. Có thể thấy, cấu trúc bên trong được thiết kế cực kỳ quy củ và bài bản. Chỉ nhìn thoáng qua các khu vực bên ngoài, ít nhất cũng nhận ra được các bãi bốc dỡ, vòng cỏ huấn luyện tự do và đường chạy thử.
Còn ở phía xa xa kia là dãy khán đài cao hai, ba tầng. Đó chính là khu vực dành cho khán giả mua vé vào xem.
Ngay trước mặt, chếch sang góc trái chừng vài trăm mét, là những dãy lán dài lợp mái chữ A nằm xếp hàng san sát nhau.
Dựa vào kinh nghiệm của Diệp Thiên Hủy, nơi đó chắn chắn là khu chuồng ngựa. Chỉ cần lẻn được vào đó, cô còn sợ không soi kỹ được lũ chiến mã kia sao?
Cô nín thở theo dõi động tĩnh của các nhân viên quanh đó. Canh đúng khoảnh khắc không có ai để ý, cô phóng vút vào một căn lán. Sau một chốc nấp kín quan sát, cô lại tiếp tục lao nhanh sang căn lán tiếp theo. Trong quá trình luân chuyển thoăn thoắt đó, cô đã "thó" trót lọt được một bộ đồng phục, trông giống đồ bảo hộ của nhân viên trường đua.
Khoác bộ đồng phục lên người xong xuôi, cô chẳng buồn trốn chui trốn lủi nữa, cứ thế đường hoàng ưỡn ngực bước thẳng vào khu chuồng ngựa.
Vừa bước vào trong, quyện lẫn trong mùi cỏ khô ngai ngái, cô bất chợt cảm nhận được một luồng hơi mát lạnh phả thẳng vào mặt.
Cô thoáng ngỡ ngàng, vài giây sau mới vỡ lẽ: Khu chuồng ngựa này vậy mà lại được lắp cả máy lạnh!
Trong phút chốc, cô không khỏi ngậm ngùi cảm thán. Dân chúng ở đại lục, hay kể cả những người dân đen đang chật vật dưới đáy xã hội trong các khu ổ chuột ở Hương Cảng, liệu có mấy ai được tận hưởng cái thú dùng máy lạnh cơ chứ? Ấy vậy mà đám ngựa đua chốn này đã được đài thọ chế độ sung sướng này từ khuya rồi.
Nếu như biết chọn cửa đầu thai, kiếp này cô thà đầu thai thành một con ngựa đua ở đây, chẳng phải là sống sướng như tiên hay sao?
Cô men theo lối đi tiến về phía trước, đập vào mắt là hai bên vách được chia nhỏ thành các gian chuồng dài cỡ hai ba mét, ngăn cách bằng hàng rào sắt. Mỗi con ngựa được cấp hẳn một phòng riêng có cửa sổ thông thoáng, bên trong được lắp đặt hệ thống máng ăn, máng uống nước độc lập. Nhìn tổng thể cực kỳ hiện đại và chu đáo.
Cô cẩn thận quan sát từng con ngựa một. Trước mỗi gian chuồng đều có treo biển tên, cung cấp đầy đủ thông tin chi tiết về chiến mã bên trong, bao gồm mã số, tên gọi và phân hạng thi đấu.
Thế nhưng, săm soi quan sát cả nửa buổi trời, cô vẫn chẳng chấm được con ngựa nào cho thấy tiềm năng nổi trội thực sự.
Diệp Thiên Hủy thoáng chút hụt hẫng. Dẫu sao thì hiện tại khu chuồng ngựa cũng vắng tanh không người, cô bèn lững thững bước tiếp. Đang đi, ánh mắt vô tình lướt qua một góc khuất, bước chân của cô đột ngột khựng lại.
Trong góc chuồng đang còng queo một con ngựa lông đen thui.
Cô vô thức nín thở, chằm chằm dán mắt vào con ngựa nọ, quan sát từng li từng tí.
Con ngựa này thoạt nhìn như bị còi cọc suy dinh dưỡng, vóc dáng gầy gò thấp bé. Thế nhưng, phần cổ của nó lại vươn thẳng tắp, toát lên vẻ tràn trề sinh lực. Chưa kể khuôn ngực nở nang, phần bụng thon gọn săn chắc, và các khối cơ bắp ở bả vai cũng vô cùng rắn rỏi.
Nó còn có một cái chóp đuôi rất ngắn, cụt ngủn hơn hẳn so với đuôi của những con ngựa bình thường.
Cô gần như không dám tin vào mắt mình, cứ đứng chôn chân nhìn nó hồi lâu.
Kiếp trước, mang thân phận Đại tướng quân nam chinh bắc chiến, cô đã từng thay đổi không ít chiến mã. Nhưng con ngựa đã đồng hành cùng cô trong chuyến hành quân định mệnh đến Dân Châu chính là Xích Nhạn - thần mã do chính tay Ngự Mã Uyển của Hoàng đế cất công bồi dưỡng và ngự ban cho cô.
Xích Nhạn kề vai sát cánh bên cô ròng rã ba năm trời, là con thú cưỡi mà cô trân quý, yêu thương nhất.
Chỉ tiếc là, cái dạo bị vây khốn ở thành Dân Châu, lương thảo cạn kiệt, chỉ vì chút thức ăn mà quân lính và bách tính tranh giành nhau đến mức suýt châm ngòi cho bạo loạn. Để xoa dịu oán khí của lòng quân, cô đã tự tay cắn răng xẻ thịt Xích Nhạn chia cho mọi người lót dạ. Nhờ thế mới miễn cưỡng vớt vát được tình thế khốn cùng lúc bấy giờ.
Đến tận bây giờ, cô vẫn không sao quên nổi ánh mắt của Xích Nhạn trước lúc lâm chung.
Một con ngựa ứa nước mắt lặng lẽ nhìn cô. Nó thừa hiểu cô sắp vung lưỡi dao oan nghiệt lên kết liễu mạng sống của mình, vậy mà lại chẳng biểu lộ mảy may nửa điểm oán hận.
Chuyện cũ tựa mây khói trôi qua, cô cứ ngỡ mình đã lãng quên, mà bản thân cô cũng khao khát được rũ bỏ đoạn ký ức đau lòng ấy. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy con ngựa này, cô mới nhận ra trái tim mình hoàn toàn không thể nào quên.
Cô đứng trân trân nhìn con ngựa trước mặt.
Sự thật là, xét về giống loài và tướng mạo, nó chẳng có điểm nào giống với Xích Nhạn. Rành rành đây là hai giống ngựa khác nhau một trời một vực. Thế nhưng, ngay từ ánh nhìn lướt qua đầu tiên, cô đã cảm nhận được sự thân thuộc đến lạ kỳ. Đó là sự rung cảm, gắn kết quen thuộc đến từ linh hồn.
Nếu như một con ngựa cũng sở hữu linh hồn của riêng mình, vậy thì con ngựa đen này, nhất định là kiếp sau của Xích Nhạn rồi.
Đúng lúc ấy, con ngựa chợt ngoảnh đầu sang nhìn cô.
Hiển nhiên, nó không hề nhận ra Diệp Thiên Hủy. Ánh mắt của nó toát lên vẻ ngạo nghễ, lại pha chút lười biếng, điệu bộ cực kỳ hờ hững, thờ ơ.
Cô lặng thinh rơi vào trầm tư, ngắm nhìn Xích Nhạn ở kiếp tái sinh.
Ở kiếp này, vóc dáng của nó quả thực quá đỗi còm nhom ốm yếu, hệt như một đứa trẻ bị còi xương chậm lớn. Nếu đem đặt lên bàn cân với những con ngựa đua có thân hình vạm vỡ, lực lưỡng ở các gian chuồng bên cạnh, thì sự tồn tại của nó thực sự quá nhạt nhòa. Chắc chắn sẽ chẳng có bất kỳ ai tin rằng đây là một chiến mã xuất chúng.
Thế nhưng Diệp Thiên Hủy lại nhìn thấu vô cùng rõ ràng. Cũng giống hệt như Xích Nhạn ở kiếp trước, ẩn sâu bên trong cơ thể nó là một nguồn sức mạnh bùng nổ mà những con ngựa tầm thường khó lòng sánh kịp. Nó vốn được sinh ra để làm một danh mã độc nhất vô nhị trên đời.
Chỉ là ở kiếp này, vẻ ngoài của nó xui xẻo không được bắt mắt cho lắm mà thôi.
Diệp Thiên Hủy đứng chết trân ở đó ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ. Mãi cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng động lạ, báo hiệu có người đang tiến lại gần, cô mới miễn cưỡng thu hồi tâm trí chuẩn bị rời đi.
Trước lúc đi, cô đưa tay lên khẽ vuốt ve bờm của Xích Nhạn, cúi sát lại gần và thì thầm bên tai nó: "Sao nãy giờ mày cứ cặm cụi gặm cỏ mãi thế? Mày đói bụng lắm sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
