Theo chân bà cụ bước lên lối cầu thang chật hẹp lên đến tận tầng sáu. Ở đây mỗi hộ gia đình chỉ có một cánh cửa ra vào bé tẹo. Dọc hành lang trước cửa bày la liệt bếp núc và đồ đạc đun nấu của các nhà. Giờ này vẫn còn vài người đang nấu nướng, tiếng xoong nồi bát đĩa va vào nhau kêu loảng xoảng.
Lúc bà cụ dẫn Diệp Thiên Hủy đi ngang qua, thỉnh thoảng lại có người cất tiếng hỏi: "Con bé này ở đâu ra vậy?". Bà cụ liền thuận miệng đáp: "Bắc Muội mới đến đấy."
Người khác nhìn nhận cô ra sao, đối với cô mà nói hoàn toàn không quan trọng. Dù thế nào đi chăng nữa, xét trên tổng thể, thành phố này vẫn đang bao dung chứa chấp cô, cho cô một thân phận hợp pháp, và cũng cho cô một tia hy vọng đổi đời.
Diệp Thiên Hủy theo bà cụ bước vào căn phòng trống. Gọi là phòng cho sang, chứ thực chất nó chỉ là một chỗ ngả lưng mà thôi.
Vừa mở cửa đập vào mắt là một chiếc giường tầng, gầm giường được thiết kế thành các ngăn kéo chứa đồ. Bên trái là rương gỗ kiểu cũ, bên phải kê một chiếc tủ năm ngăn, trên tường còn đóng thêm vài giá đỡ. Đống đồ đạc này nhét chật ních cả căn phòng, đến mức gần như chẳng còn khe hở nào để đặt chân.
Diệp Thiên Hủy ướm hỏi xem có thể bớt chút đỉnh được không. Bà cụ dò xét cô từ đầu đến chân rồi hỏi: "Cháu đang làm việc ở đâu thế?"
Diệp Thiên Hủy nghe xong cũng lờ mờ hiểu ý, biết bà cụ đang hỏi chuyện việc làm. Cô bèn thành thật kể mình mới đến, đã lấy được giấy chứng nhận cư trú nhưng vẫn chưa có việc, hiện tại đang đi tìm việc.
Bà cụ nghe vậy thì cũng nảy sinh chút lòng thương cảm, nói: "Thế thì bà du di cho một chút, cháu cứ đưa trước cho bà 'một cục nước', đợi khi nào được 'phát lương' thì nộp bù sau cũng được."
"Phát lương" thì dễ hiểu rồi, nhưng còn "cục nước" là cái quái gì?
Diệp Thiên Hủy ngờ vực hỏi lại: "Một cục nước ạ?"
Bà cụ xua xua tay: "Thì là cá đổng đỏ đó!"
Diệp Thiên Hủy mặt đầy dấu hỏi: "?"
Bà cụ đành phải nói toẹt ra: "Là một trăm đồng đó!"
Diệp Thiên Hủy nửa đoán nửa mò cuối cùng cũng vỡ lẽ. Ở Hương Cảng, "cục nước", "cá đổng đỏ", hay "một trăm muỗi", tóm lại đều mang nghĩa là một trăm đồng. Nguyên do là tờ tiền mệnh giá một trăm đô la Hương Cảng có màu đỏ rực, nên người dân mới gọi lóng là cá đổng đỏ.
Hiểu ra vấn đề, cô đương nhiên rối rít cảm ơn, lập tức chốt kèo với bà cụ. Cô rút một tờ "cá đổng đỏ" đưa cho bà, coi như chính thức có một nơi chốn để an cư.
Hành trang của cô lúc này đúng nghĩa tay trắng, chăn đệm không có, quần áo thay đổi cũng không. Nhưng chẳng sao cả, có một chỗ che mưa che nắng là đã tốt lắm rồi.
Dọn vào ở xong xuôi, cô lại đưa mắt quan sát xung quanh một lượt. Ở đây mọi người đều nấu ăn ngoài hành lang, nhà vệ sinh và phòng tắm cũng xài chung. Đương nhiên đối với cô mấy chuyện này chẳng hề hấn gì.
Cô muốn làm giàu, muốn kiếm được mớ tiền lớn, thế nên sống ở đây chỉ là kế sách tạm thời, có thể nhắm mắt chịu đựng được là quá ổn rồi.
Cô cũng tinh ý phát hiện ra khu này đúng là nơi vàng thau lẫn lộn. Có gái bán hoa, có giang hồ xăm trổ, và tất nhiên cũng có những kẻ dùng ánh mắt khả ố để săm soi đánh giá cô, rõ rành rành là có ý đồ đen tối.
Nhưng chuyện này lại càng không có gì to tát.
Dù sao cô cũng đã hạ quyết tâm: người không đụng ta, ta không đụng người. Kẻ nào dám chọc vào cô, cô sẽ tẩn cho một trận nhừ tử rồi tiện tay cướp luôn tiền của đối phương. Đã cướp là phải cướp một cách quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận!
Sau đó, cô lân la đi nghe ngóng rồi ghé tiệm tạp hóa gần đó mua khăn tắm, chăn đệm và hai bộ quần áo đơn giản để thay đổi, đương nhiên không thể thiếu vài món đồ dùng vệ sinh cá nhân. Cô lại hỏi thăm mấy ông bác quanh đấy để mua thêm một chiếc bô và màn chống muỗi.
Đống đồ này ngốn của cô bộn tiền, nhưng sau khi sắm sửa tươm tất, cô mới thực sự cảm nhận được bản thân đã an bài ổn thỏa trên mảnh đất này.
Xách lỉnh kỉnh đồ đạc đi về, lúc ngang qua lối vào khu nhà, cô chợt thấy có mấy ông bác đang đứng buôn chuyện, loáng thoáng nghe được hình như họ đang bàn về chủ đề "đua ngựa".
Diệp Thiên Hủy cố tình đi chậm lại, vểnh tai lên nghe ngóng.
Trông có vẻ một bác trong số đó là dân mê cá ngựa thứ thiệt. Ông bác tay cầm tờ Mã Kinh, tay lăm lăm cây bút, nương theo ánh đèn lờ mờ của cửa tiệm bên cạnh để hì hục tính toán tỷ lệ chiến thắng và tỷ lệ bồi thường. Ông ta thuộc nằm lòng tên tuổi của lũ ngựa đua như kiểm kê tài sản trong nhà mình, nào là ngựa "Người Cha Tốt", nào là con "Đột Phá", nghe qua có vẻ đều là những chiến mã khét tiếng đã từng giành chuỗi thắng liên tiếp.
Ông bác còn nhắc đến một người tên Kha Chí Minh: "Kha Chí Minh cũng sắp ra sân thi đấu rồi, cậu ta chắc chắn sẽ về nhất!"
Một gã thanh niên đứng cạnh nghe vậy liền tỏ vẻ bí hiểm rỉ tai: "Bác nghe ngóng được 'mẹo ngầm' hôm nay chưa, có chốt mua được không?"
Ông bác vừa xua tay vừa lắc đầu quầy quậy: "Mày chả biết cái gì, không mua được đâu. Cá ngựa đừng có tin vào dăm ba cái mẹo ngầm, phải dựa vào năng lực của chính mình cơ."
Diệp Thiên Hủy đứng một góc nghe lỏm một lúc lâu, biết được ông bác già kia họ Tôn. Bác Tôn này đã nghiên cứu cá ngựa mấy chục năm trời, rõ ràng là một tay lão luyện. Cả cái thứ gọi là "mẹo ngầm" kia, hình như mang ý nghĩa là bí kíp, đại loại như tin tức hành lang, do những chuyên gia am hiểu đua ngựa phân tích kỹ lưỡng rồi đem bán cho dân thường để kiếm chác.
Cô chú tâm lắng nghe, nhặt nhạnh được thông tin rằng trường đua của Câu lạc bộ Đua ngựa có mở cửa đón khách bên ngoài. Người dân bình thường có thể đến đó đứng xem từ bên ngoài hàng rào. Tất nhiên là phải mua vé vào cửa và phải tuân thủ một số quy định an toàn nghiêm ngặt.
Phiền phức thì có phiền phức đấy, nhưng chỉ cần được tận mắt đi xem là tốt rồi.
Nghe ngóng rành rọt đâu vào đấy, cô mới xách đồ quay về phòng. Lúc này đã rất khuya, cô chẳng biết cụ thể là mấy giờ, nhưng ngước nhìn những vì sao trên trời, nhẩm tính chắc cũng phải tầm hơn mười giờ đêm rồi.
Cô chạy ra khu nhà tắm để vệ sinh cá nhân. Khu này tất nhiên là xài chung, không gian cực kỳ chật hẹp, sức chứa tối đa chỉ khoảng bốn năm người, lại lèo tèo có ba cái vòi hoa sen. Rõ rành rành là vào giờ cao điểm kiểu gì cũng phải rồng rắn xếp hàng, may thay giờ này người cũng thưa thớt rồi.
Diệp Thiên Hủy cẩn thận tắm gội, kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân. Cô còn dùng cả sữa tắm. Loại sữa tắm này có mùi hương hoa nhài nồng nặc khiến cô cảm thấy hơi hắc. Cô vốn chẳng ưa gì ba thứ mùi hương giả tạo này, nhưng rốt cuộc vẫn cố nhịn mà tắm xong.
Nhưng đối với cô lúc này, mùi sữa tắm hoa nhài này chính là sự đại diện cho bình yên, cho sự thư thái, là minh chứng cho việc cô cuối cùng cũng được sống cho ra hồn một con người. Cô sẽ không còn phải chịu cảnh bị người ta truy đuổi đánh mắng, không phải trốn chui trốn lủi trong gầm cầu thang bỏ hoang nhếch nhác nữa.
Tắm xong, cô dùng khăn bông trùm lên mái tóc hãy còn ướt sũng rồi đi về phòng. Một cơn gió thoảng qua, Diệp Thiên Hủy cảm nhận được sự mát mẻ mơn trớn trên da thịt, toàn thân bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, sảng khoái vô cùng.
Mấy ngày qua, đầu tiên là bị ngâm trong nước biển lạnh cóng, sau đó lại phải chạy trốn nay đây mai đó, cô sống lay lắt chẳng khác nào một con ăn mày. Bây giờ rốt cuộc bản thân cũng được sạch sẽ, thoải mái, cô thậm chí còn thấy mùi hoa nhài bám trên người mình bỗng nhiên lại thơm tho, dễ chịu đến lạ thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


