Vì vậy, đối với cô mà nói, muốn kiếm tiền, trừ phi đi cướp bóc đoạt của, nếu không thì chỉ có nước đến sòng bạc làm bảo kê đâm thuê chém mướn, hoặc đi đóng thế phim võ thuật mà thôi.
Bây giờ, vừa nghe đến hai chữ đua ngựa, hai mắt cô lập tức sáng rực lên.
Nhà họ Diệp đời đời nối nghiệp binh đao, trong nhà nuôi dưỡng đủ loại kỳ nhân dị sĩ. Trong số đó có một người mà Diệp Thiên Hủy hay gọi là chú Văn, một ông lão dưới trướng ông nội cô, có trình độ nghiên cứu rất thâm sâu về thuật xem tướng ngựa. Thuở nhỏ, Diệp Thiên Hủy cực kỳ hứng thú với ngựa nên cứ bám riết lấy chú Văn đòi học, chú Văn cũng dốc lòng truyền thụ hết mọi bí kíp cho cô.
Về sau, Diệp Thiên Hủy lăn lộn trong quân ngũ nhiều năm, từng tận mắt chứng kiến không biết bao nhiêu thần mã, ngựa quý, cô đã dung hội quán thông trọn vẹn thuật tướng ngựa của chú Văn. Đến mức sau này, tài đánh giá ngựa của cô ở Đại Chiêu quốc gần như không ai sánh kịp.
Cô còn nhớ những dịp khải hoàn hồi triều diện kiến thánh thượng, nhà vua còn cố ý nhắc tới chuyện Ngự Mã Uyển vừa có thêm vài thớt ngựa tốt, khen cô tinh mắt nên cố tình chờ cô đến phẩm bình.
Dẫu sao thì vẫn còn tốt chán so với việc đi làm giang hồ cướp bóc.
Ăn xong bát mì xe đẩy, Diệp Thiên Hủy đứng dậy đi dạo quanh quẩn. Thật ra mấy ngày nay cô cũng âm thầm để ý các thông tin cho thuê nhà, thấy tờ rơi quảng cáo dán ven đường là lại ghé mắt xem thử.
Dù hiện tại trong tay cô có chưa tới một nghìn đồng Hương Cảng, nhưng số tiền này tiêu vèo cái là hết. Ví dụ như một bát mì vừa rồi đã tốn sáu, bảy đồng. Còn chuyện thuê nhà, cho dù là nhà ở xã hội giá rẻ do chính quyền cấp, chỉ được dùng chung bếp và nhà vệ sinh, cộng thêm các loại thuế phí thì mỗi tháng cũng tốn tới hơn một trăm đồng rồi.
Với thân phận lúc này, dĩ nhiên cô không có cửa xin được nhà ở xã hội, thế nên đành tự mình ra ngoài tìm kiếm. Cầm chút tiền mọn này, tốt nhất là tìm một chỗ rẻ một chút, lanh quanh dưới hai trăm đồng là đẹp, như vậy mới giữ lại được chút vốn liếng phòng thân.
Có điều lúc này đêm cũng đã khuya, rất khó tìm được phòng ngay. Xem ra đành phải ngủ lang ngoài đường một đêm, mọi chuyện để mai tính tiếp vậy.
Cũng may thời tiết dạo này đã ấm dần lên, ban đêm không quá lạnh. Cùng lắm thì kiếm tạm bốt điện thoại hay góc cầu thang vắng người nào đó ngả lưng tạm một đêm cũng xong.
Cô cứ thế thong thả đi dạo, lúc ngang qua một sạp báo liền cố ý nán lại nhìn xem.
Cô phát hiện ra các loại báo và tạp chí khác đều không đắt lắm, duy chỉ có tờ báo chuyên bàn về đua ngựa mang tên "Mã Kinh" là hét giá tận mười đồng Hương Cảng, đắt hơn cả một bữa ăn no nê.
Nhưng Diệp Thiên Hủy vẫn cắn răng chi tiền mua.
Mua xong, cô đi tới đứng nép cạnh một cửa tiệm, mượn chút ánh đèn hắt ra từ bên trong để lật giở đọc thử. Bên trong tờ "Mã Kinh" này nội dung cực kỳ phong phú, bao gồm tình trạng phong độ của ngựa đua, lịch thi đấu, hồ sơ của kỵ sư cũng như ngựa dự thi. Ngoài ra còn có những bài bình luận, phân tích chi tiết từng con ngựa của các chuyên gia đánh giá có tiếng. Đáng chú ý hơn cả là các tỷ lệ cược cùng những mẹo nhỏ do chuyên gia mách nước, phần cuối trang còn có các bài viết vạch trần những góc khuất, phân tích những điểm bất cập nhức nhối trong ngành công nghiệp đua ngựa hiện nay.
Diệp Thiên Hủy đọc chăm chú, thu thập được không ít thông tin, qua đó cũng phần nào nắm được cái nhìn bao quát về ngành đua ngựa ở mảnh đất này. Chỉ tiếc là chất lượng ảnh in trên tạp chí quá mờ, cô nhìn nổ con mắt cũng chỉ thấy được đại khái hình dáng.
Mà chỉ dựa vào chút thông tin cỏn con này thì có cho tiền cô cũng chẳng dám nhắm mắt đặt cược bừa.
Đua ngựa không giống như trò đánh bạc mờ mịt, nó đòi hỏi đầu óc phân tích và kỹ năng phán đoán kỹ thuật. Vốn liếng của cô lại có hạn, sao dám vung tay vứt tiền qua cửa sổ được.
Xem ra vẫn phải tìm cơ hội tiếp cận tận mắt bầy ngựa đua kia mới có thể đưa ra phán đoán chuẩn xác. Nhìn lịch trình thì chỉ còn vài ngày nữa là chốt sổ đặt cược trận tiếp theo, cô bắt buộc phải quyết định thật nhanh, trích ra vài trăm đồng để chơi một ván, ráng thắng một mẻ để giải quyết cái cảnh thiếu thốn bần cùng trước mắt này.
Lúc này trời đã tối hẳn, hai bên đường rực rỡ ánh đèn neon chớp nhoáng. Cảnh đêm ở Hương Cảng quả thực say đắm lòng người. Diệp Thiên Hủy vừa đi tà tà vừa thưởng thức nét thời thượng, sành điệu của người dân, cũng như tận hưởng sự xa hoa phù phiếm của chốn đô hội này. Đi mãi đi mãi, cuối cùng cô cũng tìm thấy một con hẻm ngoằn ngoèo khúc khuỷu. Góc hẻm ẩm thấp, tối tăm, mọc đầy rêu xanh. Thế nhưng, nhìn mấy sạp hàng rong bày bán ngoài đầu ngõ cùng dáng vẻ của những người qua lại, cô thừa biết đây chính là khu nhà trọ giá rẻ mà mình đang cất công tìm kiếm.
Cô cẩn thận quan sát xung quanh. Chỗ này khác một trời một vực với sự tráng lệ lộng lẫy bên ngoài. Mật độ dân cư chen chúc chật chội, những khu nhà tập thể kiểu ống dài dằng dặc nối tiếp nhau sâu hun hút không thấy đáy. Đã vậy còn có thêm hàng loạt những căn chòi cơi nới trái phép xập xệ, phải lấy ván gỗ và thép gai chống đỡ một cách miễn cưỡng. Từ mỗi "chuồng cu" bé xíu ấy thò ra những chiếc sào phơi quần áo dài ngoẵng, trên treo lủng lẳng đủ loại quần áo xanh đỏ rực rỡ.
Bây giờ đang là buổi tối, nhà nhà đều đã lên đèn. Mùi khói dầu xào nấu quyện cùng tiếng xoong nồi khua lanh canh vọng ra ồn ào nhộn nhịp. Phía trước khu nhà lố nhố những bóng người ăn mặc tuềnh toàng, rách rưới, xen lẫn vài gã bặm trợn ngậm điếu thuốc phì phèo mang dáng vẻ cực kỳ bất hảo. Chắc mẩm đây chính là đám "cổ hoặc tử" (giang hồ) trong truyền thuyết mà người ta hay nhắc đến chăng?
Diệp Thiên Hủy thấy một ông lão xách giỏ đi chợ lướt qua bèn chạy tới dò hỏi. Ông lão chỉ tay về một hướng, bảo rằng nếu muốn thuê nhà thì cứ đến tìm bà Vương. Nhà bà Vương đúng lúc đang có phòng trống cho thuê vì người trọ cũ vừa mới dọn đi.
Nghe vậy, Diệp Thiên Hủy vội vàng đi theo hướng ông lão chỉ. Vừa bước tới nơi đã thấy chủ nhà đang nấu nướng. Một mùi hương ngòn ngọt, thơm nức mũi tỏa ra ngào ngạt khiến cơn thèm ăn của Diệp Thiên Hủy lại trỗi dậy, nước miếng chực trào ra.
Cô bước tới, cất giọng gọi vào trong: "Có ai ở nhà không ạ?"
Khả năng học ngôn ngữ của cô khá nhạy bén. Mấy ngày qua chịu khó vểnh tai nghe người dân địa phương nói chuyện, ít nhiều cô cũng nắm được vài câu giao tiếp cơ bản. Câu hỏi thăm vừa rồi tuy phát âm chưa được chuẩn giọng bản địa cho lắm, nhưng nghe qua cũng rất ra dáng.
Tiếng gọi vừa dứt, một bà lão từ trong nhà bước ra. Bà mặc một bộ sườn xám kiểu Trung Hoa, mái tóc cắt ngắn uốn xoăn, trên tay vẫn cầm chiếc xẻng xào thức ăn.
Bà nhìn Diệp Thiên Hủy, hỏi: "Cô có chuyện gì?"
Diệp Thiên Hủy liền bày tỏ ý định muốn thuê nhà. Cô còn cố tình nhấn mạnh thêm một câu: "Cháu muốn tìm chỗ nào giá rẻ một chút ạ."
Bà Vương nghe thế liền giới thiệu hiện đang có một căn phòng trống, nếu cô muốn thì có thể đi xem qua. Diệp Thiên Hủy dĩ nhiên vô cùng hứng thú. Dẫu đêm nay cô có thể nhắm mắt ngủ lang ngoài đường, nhưng khao khát sâu thẳm vẫn là mau chóng tìm được một chỗ nương thân an đốn.
Cô liền hỏi ngay đến giá cả. Một căn phòng chỉ tốn một trăm năm mươi đồng. Diệp Thiên Hủy gặng hỏi chi tiết cặn kẽ mới biết mức giá này đã bao trọn gói cả tiền điện nước và các loại thuế phí. Tính ra mức giá này khá là ổn.
Đúng lúc này bà Vương cũng xào xong đồ ăn. Diệp Thiên Hủy ngó vào thấy bà đang làm món cánh gà sốt mật ong, đĩa cánh gà óng ánh mỡ màng, sắc hương vị đều đủ cả.
Cô vội rụt mắt lại, tự nhủ lòng mình không được nhìn nữa, rồi lẳng lặng bám gót bà Vương đi xem phòng trọ.
Khoảng sân phía trước khu nhà trọ chẳng sạch sẽ gì cho cam, rác rưởi trong thùng chất đống đến mức tràn cả ra ngoài. Dọc lối vào dãy hành lang là những hàng hòm thư hoen gỉ bám đầy bụi. Đám hòm thư xếp khin khít nhau như nêm, minh chứng cho số lượng người sinh sống ở đây đông đúc đến nhường nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)