Lúc này, những người phụ nữ vốn ủ dột cau mày cũng để lộ chút ý cười. Đám trẻ con đã bắt đầu nô đùa ầm ĩ quanh khu lán trại, còn cánh đàn ông thì tụ tập lại với nhau, bàn tán rôm rả về chủ đề "đi đâu kiếm tiền đây".
Diệp Thiên Hủy lặng lẽ đứng đó, giữa mùi cơm chín thoang thoảng, thu trọn cảnh tượng này vào mắt.
Đúng lúc này, cô chợt nhận ra có một ánh mắt đang nhìn mình.
Cô ngoảnh đầu sang, chỉ thấy trong ánh chiều tà, một thanh niên dáng người cao gầy đang đứng cạnh lán trại, chăm chú nhìn cô.
Anh ta có vóc dáng rất cao, lưng lại thẳng tắp, sở hữu một đôi mắt hẹp dài sắc bén, sương chân mày hơi nhíu lại, ánh mắt đen láy sâu thẳm. Cả người toát lên vẻ gầy gò, nghèo túng, nhưng lại mang một sự quật cường đầy dã tâm.
Khi bốn mắt chạm nhau, người nọ khẽ mím môi, quay mặt lảng đi chỗ khác.
Diệp Thiên Hủy sực nhớ ra hình như cô từng gặp người này rồi. Chính là hôm đám đông đang hỗn loạn, có mấy kẻ xông vào cướp giật vật liệu xây nhà, anh ta đã đứng ra ngăn cản.
Tuy nhìn anh ta trạc tuổi cô, chỉ cỡ đôi mươi, nhưng tính tình lại vô cùng lạnh lùng, cứng rắn, làm việc cũng rất dứt khoát và có thủ đoạn.
Lúc đó Diệp Thiên Hủy có nhìn thấy, nhưng cũng chẳng để tâm cho lắm. Bây giờ, đối với những người và việc không liên quan đến chuyện kiếm tiền, cô đều chẳng mấy bận lòng.
Cô thu hồi ánh mắt, quay lưng dứt khoát rời đi.
Một mình rảo bước trên đường phố Hương Cảng, ngắm nhìn những ánh đèn neon lấp lánh, nhìn dòng người qua lại tấp nập. Đây là một thế giới cô chưa từng được trải nghiệm, và cũng là nơi cô khao khát được dốc sức phấn đấu vươn lên.
Dọc đường, vô số biển hiệu rực rỡ bắt mắt. Có khách bước ra khỏi tiệm, ông chủ liền tươi cười tiễn khách bằng một câu: "Rảnh rỗi lại ghé ủng hộ nhé".
Đi ngang qua một nơi trông có vẻ là rạp chiếu phim, cô bắt gặp những nam thanh nữ tú ăn mặc cực kỳ sành điệu. Cánh đàn ông thì mặc loại quần bó sát eo và hông, bên dưới lại là ống loe rộng thùng thình, cũng có vài người mặc quần jeans.
Còn về kiểu tóc thì ôi thôi đủ muôn hình vạn trạng. Nào là uốn xoăn, nhuộm màu, trông kỳ quặc lạ lẫm nhưng lại rất thời thượng, hợp mốt.
Đa số những nam nữ đó đều là các cặp tình nhân. Họ tay trong tay, thậm chí ôm ấp lấy nhau, có cặp còn đứng hôn nhau say đắm ngay bên vệ đường, dính lấy nhau như sam.
Diệp Thiên Hủy tò mò đứng nhìn, cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị.
Cô đứng trân trân nhìn một lúc thì đôi tình nhân kia phát hiện ra. Bọn họ bực tức chửi thề một câu, trông có vẻ rất nổi cáu. Diệp Thiên Hủy tự biết mình đuối lý, đành vội vàng chuồn thẳng cho đỡ mất mặt.
Đi được vài bước, vừa khuất bóng đôi nam nữ kia, cô bỗng ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào. Ngó sang thì thấy một cụ già đang đẩy chiếc máy nổ bỏng ngô. Máy nổ bỏng ngô này chẳng khác gì loại ở đại lục, bên dưới vẫn đang châm lửa đốt.
Bị mùi thơm ngòn ngọt kia đánh thức cơn thèm, Diệp Thiên Hủy dứt khoát tiến đến mua một phần, dù sao bây giờ trong túi cô cũng đang rủng rỉnh tiền.
Bỏng ngô được nổ nóng hổi ngay tại chỗ. Cô đứng đợi một lát, bỗng nghe "đoàng" một tiếng, những hạt bỏng ngô nở bung trắng xóa ùa ra ngoài cùng với mùi bơ sữa thơm nức mũi.
Xách theo túi bỏng ngô, Diệp Thiên Hủy vừa đi vừa nhón ăn, thong dong thưởng thức phong cảnh của Hương Cảng.
Chẳng mấy chốc, cô lại bắt gặp một quầy bán mì xe đẩy. Bước tới ngó nghiêng, thấy nồi nước lèo trông khá hấp dẫn.
Mấy ngày nay, Diệp Thiên Hủy toàn phải ăn đồ cứu trợ miễn phí của chính quyền. Hết bánh mì lại đến bánh bao, không thì cũng là thứ cháo loãng mặn chát cả họng. Giờ phút này nhìn thấy bát mì đậm đà hương vị như vậy, cô dĩ nhiên không cầm lòng nổi, bèn gọi ngay một suất.
Người bán mì là một bà cụ, đôi tay đã run lẩy bẩy. Nhận tiền của Diệp Thiên Hủy xong, bà cụ lấy một chiếc bát in hình con gà trống, miệng bát đã sứt mẻ đôi chút, múc cho cô một vắt mì sợi to màu vàng nhạt. Thêm vài viên cá viên cà ri, một miếng da heo nhỏ, hai khúc ruột heo phá lấu, điểm xuyết thêm chút lá hẹ, rồi đưa tận tay cho Diệp Thiên Hủy.
Diệp Thiên Hủy bưng bát mì, lấy thêm đôi đũa rồi đảo mắt tìm chỗ ngồi.
Xung quanh có rất nhiều người cũng đang ăn mì xe đẩy. Trông bộ dạng mặt mũi lấm lem thì có vẻ đều là dân nghèo. Họ cắm cúi húp sùm sụp từng ngụm lớn, ăn đến mức mồ hôi đầm đìa nhưng khuôn mặt lại tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Đúng lúc có một người ăn xong đứng dậy rời đi, Diệp Thiên Hủy lập tức xí ngay chỗ trống đó. Vừa ngồi xuống, cô liền bắt chước mọi người lùa một gắp mì vào miệng.
Những món ăn mang khẩu vị phương Nam này, trước đây Diệp Thiên Hủy rất hiếm khi được thử. Hôm nay có dịp, cô tha hồ đánh chén một bữa no nê, ăn ngon lành không biết trời đất là gì.
Trong lúc dùng bữa, cô lắng tai nghe những người xung quanh trò chuyện. Đa số đều nói bằng tiếng Quảng Đông, nhưng xen lẫn trong đó cũng có cả những chất giọng của vùng phía Bắc đại lục - cái ngữ điệu khiến Diệp Thiên Hủy cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Lúc này, chủ đề của mọi người bàn luận vẫn cứ loanh quanh luẩn quẩn việc "kiếm tiền", dù sao ai cũng phải mưu sinh đắp đổi qua ngày.
Có người bảo định đi bán máu, có kẻ tính xin vào sòng bạc làm tay sai chạy vặt, lại có người nói sẽ ra bến tàu bốc vác bán sức lao động. Bàn tới bàn lui thế nào, tự nhiên lại có người nhắc đến chuyện đua ngựa.
Trong số đó có một gã tỏ vẻ rất rành rẽ: "Cái môn đó là được Hoàng gia Anh ngầm phê chuẩn đấy nhé!"
Nghe thấy vậy, Diệp Thiên Hủy liền vểnh tai lên đầy tò mò. Đối với những thứ bản thân chưa biết, cô luôn mang một thái độ cực kỳ tích cực muốn tìm hiểu.
Rõ ràng những người xung quanh cũng bị thu hút, thế là gã kia bắt đầu thì thầm ra vẻ bí hiểm. Hóa ra ở Hương Cảng, các hình thức cờ bạc đều bị cấm tiệt, duy chỉ có bộ môn đua ngựa lại là thú vui giải trí hợp pháp, phụng chỉ bề trên. Ở Hương Cảng có một khu vực mang tên Bào Mã Địa (Thung lũng Hạnh Phúc), sở dĩ gọi như vậy là vì ở đấy tọa lạc một trường đua ngựa vô cùng lớn.
Tại Hương Cảng hiện nay, gần như người người nhà nhà đều tham gia chơi cá cược đua ngựa, tìm mỏi mắt cũng hiếm ai là chưa từng thử qua. Mấy năm gần đây, phong trào đua ngựa ở Hương Cảng lại càng thêm bùng nổ, người dân bình thường có thể theo dõi trực tiếp các trận đua ngay trên tivi, vì thế sự cuồng nhiệt lại càng dâng cao. Rất nhiều người thậm chí còn đứng giữa phòng khách nhà mình mà gân cổ hò hét, điên cuồng cổ vũ cho con ngựa mà mình đã đặt cược.
Diệp Thiên Hủy nghe đến đây thì hai mắt sáng rực lên.
Nói thật thì, sở trường kiếp trước của cô chính là đánh trận, cưỡi ngựa bắn cung, bày binh bố trận. Ngoài những thứ đó ra, còn lại là cô mù tịt.
Bắt cô thêu thùa may vá, cô có thể khiến mẹ ruột tức đến hộc máu; bắt cô đọc sách luyện chữ, cô đủ sức chọc tức ông đồ bỏ chạy mất dép. Tóm lại, cô làm gì cũng hỏng.
Sống lại kiếp này, thành tích học tập của cô cũng chẳng ra làm sao, tiếng Anh học mãi chẳng vào đầu, đến lúc vào nhà máy làm công nhân dệt may cũng thuộc thành phần thường xuyên bị cấp trên kiểm điểm.
Cô vốn dĩ sinh ra là để lớn lên trên lưng ngựa giữa thời loạn. Tách rời khỏi chiến mã và sa trường, cô cũng chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, định sẵn cả đời chìm nghỉm vô danh mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


