Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đứa bé hơn một tuổi vẫn chưa biết nói, cứ để mặc Tô Tiếu Tiếu bế. Đôi mắt to tròn ngây dại, trống rỗng nhìn cô một cái rồi lại rủ xuống, hàng mi dài khẽ rung động. Hai bàn tay nhỏ với kẽ móng tay đen ngòm vì chất bẩn đang lo lắng nắm chặt lấy nhau.
Tô Tiếu Tiếu xót xa khôn tả, cô chẳng màng đến việc nhóc tỳ này bẩn thỉu, nhẹ nhàng ấn đầu thằng bé vào vai mình, vỗ về tấm lưng nhỏ: “Cô là mẹ mới đến của các con, bảo bảo không sợ nhé.”
Tội nghiệp quá, hy vọng thằng bé không bị sang chấn tâm lý hay tự kỷ.
Bỗng nhiên, Đoàn Đoàn vùng ra khỏi tay Hàn Thành, lao đến đá vào chân Tô Tiếu Tiếu. Thằng bé gào khóc thảm thiết: “Mụ đàn bà xấu xa kia, buông em tôi ra! Em tôi không bán cho cô đâu! Oa oa oa... Ba ơi, đừng bán em mà, ba ơi...”
Hàn Thành còn chưa kịp giới thiệu Tô Tiếu Tiếu với đứa con lớn đã bắt đầu biết chuyện này, anh vội vàng xoay người giữ chặt lấy cậu con trai đang bùng nổ rồi bế thốc lên: “Đoàn Đoàn, bình tĩnh lại! Dì ấy tên là Tô Tiếu Tiếu, là vợ mới cưới của ba và cũng sẽ là mẹ của các con sau này. Dì ấy rất tốt, không phải người xấu đâu!”
Đoàn Đoàn càng khóc thương tâm hơn: “Oa oa... Ba ơi con không cần mẹ mới, con muốn về nhà cơ, oa oa...”
Hàn Thành vốn là người có khí tiết, lúc xông pha trận mạc bị kẻ thù đánh gãy ba cái xương sườn cũng không hề rên rỉ nửa lời, càng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà người đàn ông thép đứng đầu đội ngũ quân y lúc này lại đỏ hoe mắt.
“Không sao, nam tử hán không được khóc. Ba đưa con và em về nhà ngay đây.”
Cả ba người sao lại cùng khóc thế này. Tô Tiếu Tiếu hoang mang cực độ. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Thế nhưng, Chu Thúy Hoa vẫn dai dẳng túm lấy áo Hàn Thành: “Không được đi! Tiền phụng dưỡng chưa nói xong thì các người đừng hòng bước đi bước nào!”
Mẹ kiếp! Nuôi con người ta ra cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này mà còn dám mặt dày đòi tiền phụng dưỡng sao?
Triệu Tiên Phong vốn chẳng phải kẻ hiền lành gì. Cái danh nghĩa "mẹ nuôi" có thể trói buộc Hàn Thành trên phương diện đạo đức, nhưng với anh thì mụ ta chẳng là cái đinh gì cả.
Anh ta trực tiếp xông lên, nắm lấy vai mụ ta đẩy mạnh sang một bên, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Bà nội cha nó, hồi đó là ai chết sống bám lấy Hàn Thành đòi đem trẻ con về đây nuôi? Mỗi tháng Bà trấn lột hơn nửa lương của anh ấy, mà giờ nuôi con anh ấy thành ra thế này, bà còn dám đòi tiền phụng dưỡng? Bà là cái thá gì hả? Đã nuôi anh ấy ngày nào chưa? Bà có còn là con người nữa không?”
Nếu Chu Thúy Hoa mà là đàn ông, Triệu Tiên Phong thề đã đấm cho mụ một phát vỡ mặt rồi. Người đàn bà này đúng là không còn tính người!
Bảo sao Hàn Thành lại vội vàng cưới vợ để đón con đi ngay lập tức như vậy.
Chu Thúy Hoa vẫn mặt dày, lý sự cùn: “Đứa nhỏ làm sao? Chẳng phải vẫn đang sống sờ sờ đây à? Tóm lại tôi mặc kệ, cậu ta là người khăng khăng đòi đón con đi, tiền phụng dưỡng cho tôi không được thiếu một xu!”
Triệu Tiên Phong quát vào mặt mụ: “Bà có bị điên không hả? Hàn Thành có phải do bà đẻ ra đâu? Bà đã bao giờ coi cậu ấy là con trai chưa? Bà không có con à? Thèm tiền đến phát điên sao không đi mà đòi con trai bà ấy!”
Triệu Tiên Phong thừa biết năm xưa bà ta đã đối xử với Hàn Thành tệ bạc thế nào.
Chu Thúy Hoa vênh mặt: “Tôi không quan tâm. Tên nó nằm trong hộ khẩu nhà tôi, nó đã gọi chồng tôi một tiếng cha nuôi thì dù có phải con đẻ hay không, nó vẫn có nghĩa vụ nuôi tôi! Tôi giúp nó trông con là tình nghĩa, không giúp là lẽ thường. Đi đến đâu tôi cũng nói thế được, đi đến đâu tôi cũng là người có lý!”
Triệu Tiên Phong sắp bị mụ đàn bà đanh đá, vô liêm sỉ này làm cho tức chết. Mẹ kiếp, mụ ta làm anh sắp quên luôn chữ "lý lẽ" phải viết như thế nào rồi!
“Hàn Thành, chúng ta đi bệnh viện giám định thương tật ngay, sau đó đến đồn công an. Chúng ta phải kiện bà ta này tội ngược đãi trẻ em. Những vết thương trên người Đậu Đậu đủ để tống bà ta vào tù ngồi vài năm đấy!”
Tô Tiếu Tiếu sống hai kiếp người chưa bao giờ giận dữ đến thế. Lúc nãy cô vô tình chạm vào tay Đậu Đậu, xương cốt thằng bé dường như có vấn đề. Cô khẽ vén lớp áo bẩn thỉu lên, bên dưới là chi chít những vết bầm tím lớn nhỏ khác nhau. Cả người cô run lên vì căm phẫn!
Hàn Thành nhìn những vết xanh tím trên lưng cậu con trai nhỏ, anh mím chặt môi, khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ, đưa tay vén tiếp áo của cậu con cả.
Đoàn Đoàn khẽ rên rỉ: “Ba ơi... đau...”
Trên người Đoàn Đoàn cũng đầy những vết bầm tím, cái mới chồng lên cái cũ, nhìn mà rợn tóc gáy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










