Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Hành Trình Nuôi Bé Con Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Hàn Thành phải dùng hết chút tự chủ cuối cùng của một người quân nhân mới không bóp cò thổi bay đầu mụ độc phụ này.

Năm xưa khi cha mẹ Hàn Thành hy sinh vì đất nước, Đàm chính ủy, chính là chồng của Chu Thúy Hoa, đã đưa cậu bé Hàn Thành khi đó về nuôi dưỡng. Chu Thúy Hoa vốn đã có hai con trai riêng, đối với việc này vô cùng bất mãn, sau một trận cãi vã kịch liệt mới miễn cưỡng giữ anh lại.

Ngày thường bà ta luôn kiếm chuyện, soi mói. Đợi lúc Đàm chính ủy đi làm nhiệm vụ, bà ta liền tìm đủ cách hành hạ: bỏ đói Hàn Thành mấy ngày liền, đêm đông lạnh giá còn đuổi anh ra khỏi cửa. Không lâu sau, Hàn Thành lẳng lặng nộp đơn xin ở nội trú tại trường mặc kệ Đàm chính ủy phản đối, cuối tuần mới thỉnh thoảng ghé về. Sau này anh thi đỗ trường quân đội, vừa trưởng thành là chuyển hộ khẩu đi ngay, chưa từng quay lại.

Đàm chính ủy là người hiền lành, nhưng vài năm sau cũng qua đời. Hàn Thành tòng quân, hằng năm chỉ gửi chút quà cáp coi như trả nợ ân tình cho ông Đàm, cơ bản không còn liên hệ với Chu Thúy Hoa.

Cho đến khi vợ mất, Hàn Thành lại phải đi làm nhiệm vụ khẩn cấp, việc gửi con cho bà ta là lựa chọn bất đắc dĩ cuối cùng. Nếu không phải bà ta giả vờ hiền hậu, tìm đến tận nơi nói lời xin lỗi chuyện năm xưa, bảo rằng đằng nào cũng đang trông hai đứa cháu nội nên "tiện tay" giúp luôn, thì Hàn Thành đã không bao giờ giao con cho bà ta.

Hàn Thành đi biền biệt hơn nửa năm, sau đó bị thương nặng phải dưỡng thương thêm mấy tháng, vì thế mà gần một năm trời anh mới có dịp về thăm con. Anh cứ ngỡ kẻ xấu có thể hoàn lương, cứ ngỡ chỉ cần tiền bạc sòng phẳng thì bà ta sẽ đối xử tốt với con mình. Không ngờ anh đã sai lầm tai hại: Kẻ xấu chỉ già đi chứ không hề tốt lên. Bà ta cầm tiền của anh để nuôi béo con cháu mình, và ra tay ngược đãi con trai anh!

Đôi mắt Hàn Thành đỏ ngầu, trong cơn thịnh nộ là nỗi áy náy tột cùng. Một quyết định sai lầm của anh đã làm hại các con. Cả đời anh không thẹn với tổ quốc, không thẹn với nhân dân, nhưng anh nợ các con mình một lời xin lỗi.

Triệu Tiên Phong vội tiến lên đè cánh tay anh xuống: “Hàn Thành, bình tĩnh lại!”

Chu Thúy Hoa vốn tưởng Hàn Thành là gã lầm lì dễ bắt nạt, thấy anh rút súng chỉ vào mình thì sợ đến mức tè ra quần. Khi định thần lại, mụ liền lăn đùng ra đất, vỗ đùi khóc lóc om sòm: “Ối ông Đàm ơi số ông khổ quá, nuôi phải cái thứ bạch nhãn lang muốn giết người đây này! Bà con lối xóm ơi ra mà xem, Hàn đoàn trưởng cậy quyền cậy thế bắt nạt góa phụ con côi, muốn giết người rồi! Oa oa oa...”

Lúc này mọi người đều đã đi làm, đi học nên xung quanh khá vắng. Vài nhà có người ló đầu ra xem, thấy là Chu Thúy Hoa đang ăn vạ thì lập tức "Rầm" một tiếng đóng chặt cửa sổ. Đủ thấy hàng xóm láng giềng chán ghét bà ta đến nhường nào.

Tô Tiếu Tiếu ôm đứa nhỏ tiến lên: “Đồng chí Triệu, phiền anh đi một chuyến đến đồn công an gọi người tới đây.”

Chẳng hiểu sao, cô tin rằng Hàn Thành là người có chừng mực, anh sẽ không thực sự nổ súng. Cô bước đến bên cạnh Hàn Thành, bình tĩnh nhìn Chu Thúy Hoa:

“Bác gái này, kẻ xấu tự có công an trị, công an không trị thì trời cũng sẽ trị. Tôi khuyên bà nên về nhà tắm rửa sạch sẽ cái 'mười lăm tháng tám' (mông) của bà đi, chuẩn bị mà ngồi tù mọt gông. Đúng rồi, đêm bà ngủ có ngon không? Có gặp ác mộng không? Nếu chưa gặp, thì lát nữa tôi sẽ thắp hương kể lại với mẹ ruột của hai đứa nhỏ...”

Tô Tiếu Tiếu chỉ tay lên trời: “Chị ấy ở trên cao đang mở to mắt nhìn bà đấy. Bà ngược đãi con chị ấy như vậy, chị ấy sẽ không tha cho bà đâu. Tốt nhất là bà nên nộp hết đồ đạc của bọn trẻ và tiền của anh Hàn ra ngay, kẻo lát nữa công an đến lại phải lục tung cái nhà bà lên để tìm đấy.”

Chu Thúy Hoa vốn là kẻ ác, bà ta không sợ người ác, nhưng lại sợ quỷ.

Nghe Tô Tiếu Tiếu nói bóng nói gió như vậy, bà ta nổi hết cả da gà, cảm giác như có luồng khí lạnh lẽo vừa xẹt qua sống lưng. Bà ta lắp bắp quát: "Cô... cô đừng có nói năng hàm hồ! Thời buổi văn minh này mà cô dám nói chuyện mê tín dị đoan à? Tin tôi ra phường báo công an bắt cô không!"

Tô Tiếu Tiếu chớp mắt vẻ vô tội: "Bác ơi, cháu có lòng tốt nhắc nhở mà bác lại muốn báo công an bắt cháu sao? Cháu đã nói gì đâu nào? Ai làm chứng? Mà bác nhắc cháu mới nhớ, cảm ơn bác nhé!"

Nói đoạn, cô quay sang gọi lớn: "Anh Triệu, phiền anh mời thêm cả đại diện bên Hội Phụ nữ và Công an phường đến luôn nhé. Tôi muốn tố cáo bà này tội ngược đãi trẻ em và chiếm đoạt tài sản của trẻ vị thành niên."

Triệu Tiên Phong hơi khựng lại, không rõ Tô Tiếu Tiếu nói thật hay đang dọa. Thời buổi này chuyện "thương cho roi cho vọt" vẫn còn phổ biến, mâu thuẫn gia đình thường rất khó giải quyết triệt để dù có cảnh sát can thiệp.

Hàn Thành lạnh lùng liếc nhìn Chu Thúy Hoa một cái, dứt khoát: "Đến bệnh viện trước. Chuyện này tôi sẽ không bỏ qua đâu!"

Nhưng Chu Thúy Hoa lại tưởng Hàn Thành chỉ nói lẫy, bà ta còn mặt dày đuổi theo đòi tiền phụng dưỡng.

Bà ta chỉ còn biết đứng sau hít khói, gào thét chửi đổng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc