Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Hành Trình Nuôi Bé Con Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Tô Tiếu Tiếu sinh ra ở thành phố lớn vào những năm 90. Nhờ gia cảnh khá giả, bạn bè xung quanh cô ai nấy đều có điều kiện sống rất tốt. Mãi đến khi lên đại học, cô mới gặp nhiều bạn từ nông thôn, nhưng lúc đó khoảng cách giàu nghèo vùng miền đã thu hẹp rất nhiều, thậm chí nhiều vùng nông thôn còn trù phú hơn thành thị.

Ấn tượng của cô về "trẻ em nghèo" chủ yếu đến từ các video ngắn trên mạng. Đôi khi lướt thấy cảnh trẻ em vùng cao, cô cũng thấy xót xa, nhưng cô thích lướt xem những nhóc tỳ trắng trẻo, mũm mĩm đáng yêu hơn. Cô có thể ngồi xem hàng trăm video quay cảnh các bé ăn cơm một cách ngon lành mà không biết chán.

Ấn tượng chân thực nhất về trẻ con nông thôn chính là đám nhóc ở thôn Tô Gia. Dù mấy tháng mới được nếm mùi thịt, nhưng khoai, sắn và ngũ cốc thô vẫn đủ no bụng. Đám trẻ chạy nhảy ngoài nắng nên da dẻ không trắng, không "manh" kiểu trắng hồng, nhưng vẫn rất lanh lợi, đáng yêu như Đại Bảo và Tiểu Bảo.

Thế nhưng, hai đứa con của Hàn Thành...

Quần áo trên người chúng không chỉ vá chằng vá chịt mà còn bẩn thỉu như vừa lăn lộn từ bãi rác ra. Đứa nhỏ trên tay Hàn Thành trông héo rũ như một cây cải chíp bị bỏ quên dưới nắng. Không, cải chíp còn trắng, còn đứa bé này mặt mũi đầy nước mũi dính bết thứ gì đó đen ngòm, bẩn thỉu. Nó gầy đến mức chỉ còn thấy hai con mắt to tròn nhưng vô hồn.

Đứa lớn được anh dắt tay cũng chẳng khá khẩm hơn. Dáng đi của nó hơi khập khiễng ở chân phải, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác và phòng bị với thế giới xung quanh. Đó tuyệt đối không phải là ánh mắt nên có ở một đứa trẻ năm tuổi.

Nếu không biết, người ta sẽ tưởng đây là hai đứa trẻ ăn xin vừa được nhặt từ đống rác về sau khi bị hành hạ dã man. Đây hoàn toàn không phải là mấy bé cưng đáng yêu trong tưởng tượng của Tô Tiếu Tiếu! Cô cứ ngỡ trẻ con thành phố ít nhất cũng phải được như Tiểu Bảo chứ?

Tô Tiếu Tiếu bỗng dưng muốn khóc. Dù sao cũng chưa đăng ký kết hôn, giờ cô hối hận còn kịp không?

Nhìn kỹ lại, hai đứa nhỏ đều có nét giống Hàn Thành, ngũ quan không tệ chút nào, chẳng hiểu sao lại bị nuôi đến nông nỗi này. Thảo nào lúc nãy Triệu Tiên Phong lại căm phẫn khi nhắc đến bà mẹ nuôi kia. Nhìn những đứa trẻ xinh đẹp bị đối xử như thế này, ai mà chẳng xót xa, chẳng muốn đấm người cơ chứ?

Triệu Tiên Phong chửi thề một tiếng, mắt như phun lửa: “Hàn Thành, đây là Đoàn Đoàn và Đậu Đậu đấy à?!” Anh ta thốt lên đầy kinh ngạc.

“Hàn Thành, cậu chưa nói rõ ràng thì không được đi!” Mụ đàn bà độc ác kia đuổi kịp, nắm chặt lấy vạt áo quân phục của Hàn Thành mà lôi kéo.

Đậu Đậu theo bản năng rúc sâu vào lòng bố.

Tô Tiếu Tiếu thở dài một tiếng, tiến lại gần dang tay bế lấy đứa nhỏ từ tay Hàn Thành. Cô tự nhủ: Thôi thì bây giờ xấu một chút cũng được, nền tảng không tệ, từ từ nuôi lại chắc chắn sẽ đáng yêu thôi. Nhưng mà bẩn thì thật sự quá bẩn! Tiết trời lúc này không nóng lắm, vậy mà trên người thằng bé lại bốc lên mùi chua lòm như đồ ăn hỏng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc