Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Lái xe lâu như vậy chắc mệt lắm nhỉ?”
Kiếp trước, việc đầu tiên Tô Tiếu Tiếu làm sau khi đủ tuổi trưởng thành là đi thi bằng lái, thâm niên cầm lái của cô có khi còn lâu hơn hai người này. Nhưng nguyên chủ thì chắc chắn là không biết lái xe rồi. Cô định mở lời bảo để mình lái thay một đoạn, nhưng sực nhớ ra ở thời đại này, tài xế là một nghề có thu nhập cực cao và cũng là một trong những công việc đòi hỏi kỹ thuật hiếm có nhất, nên thôi.
Cô cũng chẳng thể bịa ra lý do là "bố em ở trong thôn dạy em lái máy kéo" để đòi cầm vô lăng xe Jeep được. Hơn nữa, thời này làm gì có GPS dẫn đường, cô còn chẳng biết đường nào mà đi.
Triệu Tiên Phong đúng là đã kiệt sức: “Cũng tạm, ra khỏi huyện là tôi sẽ đổi lái cho Hàn Thành ngay.”
Huyện thành không lớn, trước khi lên quốc lộ, Hàn Thành bảo Triệu Tiên Phong tấp xe vào lề, bảo Tô Tiếu Tiếu ngồi lên ghế phụ phía trước, để hàng ghế sau lại cho Triệu Tiên Phong nghỉ ngơi.
Thời này trên đường rất vắng vẻ, cả đoạn quốc lộ dài dằng dặc dường như chỉ có mỗi chiếc xe của họ lăn bánh. Hàn Thành lái xe rất điềm đạm và vững vàng. Triệu Tiên Phong ở phía sau đã bắt đầu ngáy khò khò. Để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh ta, Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu cũng không trò chuyện gì nhiều.
Suốt dọc đường yên tĩnh.
Bốn tiếng sau, chiếc xe dừng lại nhẹ nhàng trước cổng Khu tập thể quân đội thành phố.
Tô Tiếu Tiếu đi vòng ra sau xe, soạn một phần quà cáp mà mẹ cô đã chuẩn bị, định bảo Hàn Thành xách lên lầu. Thế nhưng, Hàn Thành lại lắc đầu: “Không cần đâu, để anh tự lên đón bọn nhỏ, sẽ xuống ngay thôi.”
Tô Tiếu Tiếu chớp mắt ngơ ngác. Cô không cần phải lên chào hỏi người lớn một tiếng sao?
Đợi Hàn Thành đi khuất, Triệu Tiên Phong ở ghế sau đã ngủ một giấc no nê, tinh thần phấn chấn hẳn lên mới lên tiếng: “Hàn Thành chưa kể kỹ cho cô về thân thế của cậu ấy à?”
Tô Tiếu Tiếu đáp: “Có nói qua một chút, nhưng không chi tiết lắm.”
Triệu Tiên Phong chép miệng: “Cô không cần bận tâm đến bà mẹ nuôi kia của cậu ta đâu. Một ngày bà ta cũng chưa từng nuôi nấng Hàn Thành, chỉ giỏi chiếm cái danh nghĩa để làm ba cái chuyện không ra hồn thôi. Nếu không phải nể mặt Chính ủy quá cố, Hàn Thành cũng chẳng đời nào gửi con ở đây. Mỗi tháng cậu ấy gửi hơn nửa lương về, mà chẳng biết bà ta nuôi đám nhỏ ra sao.
Cậu ấy tuy không nói rõ ra, nhưng trước khi nghỉ phép cậu ấy vốn không định đưa con về đơn vị, càng chưa nói đến chuyện cưới vợ. Chuyến này về lại vội vàng cưới vợ ở quê rồi sốt sắng đón con đi ngay, tôi đoán là tình hình trên đó không ổn rồi.”
Tô Tiếu Tiếu chưa rõ ngọn ngành mọi chuyện nên cũng không biết phải bình luận thế nào.
Triệu Tiên Phong sực nhớ ra điều gì, cuống quýt bổ sung: “Xin lỗi em dâu, tôi không có ý nói cô không tốt đâu, chỉ là... chỉ là...”
Tô Tiếu Tiếu mỉm cười lắc đầu: “Không sao đâu, tôi hiểu mà.”
Triệu Tiên Phong càng cuống hơn, mặt đỏ bừng: “Em dâu, tôi thật sự không có ý chê các cô gái nông thôn đâu, ý tôi là... ở bộ đội có quá nhiều nữ đồng chí thích Hàn Thành...”
Tô Tiếu Tiếu nghiêng đầu nhìn anh ta chờ đợi.
Triệu Tiên Phong lập tức im bặt. Chết tiệt, đúng là càng nói càng sai!
Tô Tiếu Tiếu bật cười thành tiếng: “Đồng chí Triệu, anh thật sự không cần giải thích đâu, tôi không để bụng thật mà.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Hàn Thành đã bước ra khỏi cửa lầu. Tay trái anh bồng một đứa nhỏ, tay phải dắt một bé trai chừng bốn, năm tuổi với dáng đi có chút khập khiễng, không tự nhiên. Theo sau anh là một người phụ nữ khoảng ngoài 50 tuổi đang đuổi theo, trên tay bà ta cũng dắt theo hai đứa trẻ khác.
“Này Hàn Thành, đứng lại đó cho tôi! cậu chưa nói rõ ràng thì không được đi đâu hết!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


