Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên đường trở về, Hàn Thành không ngồi ghế phụ mà chọn ngồi ở hàng ghế sau cùng Tô Tiếu Tiếu. Thấy cô vẫn còn nức nở, anh lấy chiếc khăn tay của mình ra nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Người vợ quá cố của anh vốn là người bạn đời cách mạng do tổ chức sắp xếp. Cô ấy cũng là quân y, tính cách cứng cỏi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông. Từ lúc quen biết cho đến khi cô ấy qua đời, Hàn Thành chưa từng thấy cô ấy khóc bao giờ. Mối quan hệ giữa họ giống như những người đồng chí cùng chung chiến hào hơn là vợ chồng; cả hai đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nhưng cuộc sống gia đình thì lại khá tẻ nhạt và rối rắm.
Đây là lần đầu tiên Hàn Thành tiếp xúc với một cô gái dịu dàng, mỏng manh như Tô Tiếu Tiếu. Anh vụng về không biết an ủi thế nào, chỉ đành nói một câu có phần hơi khô khan: “Đừng khóc nữa. Đợi lần sau anh được nghỉ phép sẽ đưa các con về thăm mọi người. Hoặc là khi chúng ta ổn định chỗ ở rồi, anh sẽ đón mẹ và Tiểu Bảo lên chơi một thời gian.”
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu, sụt sịt: “Em không sao đâu, anh mặc kệ em đi, một lát là em ổn thôi.”
Hàn Thành không nói thêm gì nữa. Anh thò tay vào túi lấy ra một vật rồi trực tiếp đeo vào cổ tay Tô Tiếu Tiếu.
Cô nâng tay lên nhìn, đôi mắt vẫn còn ngấn nước, bỗng cong lại vì ngạc nhiên và vui sướng: “Đồng hồ? Anh lấy đâu ra chiếc đồng hồ này thế?”
Thời bấy giờ, đồng hồ là món đồ xa xỉ, nằm trong bộ "ba món xoay, một món vang" mà nhiều người ao ước. Phải có cả tiền lẫn phiếu mới mua được. Huống hồ, đây lại là một chiếc đồng hồ nhập khẩu đắt tiền, vốn yêu cầu phải có cả phiếu ngoại hối.
“Đây cũng là sính lễ.” Hàn Thành trả lời ngắn gọn. Thấy cô đã nín khóc, anh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ chiếc đồng hồ này mua thật đáng đồng tiền bát gạo.
“Ơ, mình không đi ra ga tàu sao?” Tô Tiếu Tiếu thắc mắc khi thấy xe đã chạy quá ga mà không dừng lại.
Hàn Thành giải thích: “Mình lái thẳng lên thành phố, đón hai đứa nhỏ rồi chạy thẳng về đơn vị luôn.”
Tô Tiếu Tiếu không hỏi quê quán của Triệu Tiên Phong, cô cứ ngỡ anh ta là người ở huyện. Cô thầm tính toán, thời này đường cao tốc chưa phát triển, đi từ thôn Tô gia lên thành phố bằng quốc lộ đã mất bốn, năm tiếng đồng hồ, vậy đi xuyên tỉnh bằng ô tô chẳng phải sẽ rất lâu sao?
Tô Tiếu Tiếu lo lắng: “Thế thì mất bao lâu cơ chứ? Đi tàu hỏa không tốt hơn sao anh?”
Hàn Thành lắc đầu: “Tàu hỏa đông người lắm, mang theo hai đứa nhỏ rất bất tiện. Mình lái xe đi thì tầm mười tiếng là tới nơi thôi.”
Tô Tiếu Tiếu thảng thốt: “Vậy chẳng lẽ đồng chí Triệu còn phải lái xe quay ngược về sao?”
Triệu Tiên Phong ở phía trước cười hì hì ngả ngớn nói: “Em dâu à, tôi với Hàn Thành cùng một đơn vị. Cậu ấy vì cô mà bắt tôi lái xe liên tục mười tiếng đồng hồ xuyên đêm đến đây đón người đấy.”
Hàn Thành liếc mắt qua gương chiếu hậu cảnh cáo: “Cậu nói hơi nhiều rồi đấy, lo mà lái xe đi.”
Tô Tiếu Tiếu thật sự không biết nói gì cho phải: “Vất vả cho anh quá, đồng chí Triệu. Thực ra không cần phiền phức thế này đâu, tôi cũng không quá để ý mấy cái hình thức này.”
Triệu Tiên Phong lắc đầu: “Không phiền, không phiền chút nào. Cậu ta hiếm khi mới cầu xin tôi một lần, để cậu ta nợ tôi một ân tình thì tôi cầu còn không được ấy chứ.”
Lúc này Tô Tiếu Tiếu mới chú ý thấy mắt Triệu Tiên Phong vằn lên những tia máu, hóa ra là anh ta đã lái xe quá sức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


