Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Tiếu Tiếu dẫn Hàn Thành đi tìm Bí thư Đại đội để xin giấy giới thiệu kết hôn trước.
Hàn Thành trong giây phút quá vội vàng, hoàn toàn quên mất rằng việc kết hôn và đăng ký kết hôn theo quy định quân đội cần phải lập báo cáo kết hôn trước, và đối tượng kết hôn phải được thẩm tra chính trị.
Chính ủy chưa từng thấy Hàn Thành thiếu đáng tin như thế này bao giờ, tức giận đến mức dùng Viện trưởng để gây áp lực, rồi thẳng tay cúp điện thoại.
Tổ chức không đồng ý, Hàn Thành lúc này không biết phải giải thích với Tô Tiếu Tiếu thế nào. Người nhà họ Tô không hiểu thủ tục quân hôn, đã nói rõ không đăng ký thì không cho Tô Tiếu Tiếu đi cùng anh. Thủ tục thẩm tra chính trị bình thường thì chậm nhất là hai tháng, lâu thì nửa năm. Con trai anh còn đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, việc đưa con đi đã là chuyện khẩn cấp rồi, bảo anh chờ đến Tết thì tuyệt đối không thể.
Tô Tiếu Tiếu rốt cuộc không phải người của thời đại này, quan niệm trinh tiết không quá nghiêm trọng. Cô biết quân hôn và ly hôn đều không dễ dàng. Cô cứ nghĩ những năm 70 không gò bó như vậy, hoặc Hàn Thành có đặc quyền. Nhưng không ngờ anh lại quên mất thủ tục. Nhìn vẻ muốn nói lại thôi, bất đắc dĩ của Hàn Thành, cô có chút muốn cười, cũng không làm khó anh.
“Vậy ngày mai cứ làm tiệc cưới trước. Tôi sẽ đi cùng anh đến đơn vị, đợi qua thẩm tra chính trị rồi đăng ký sau, không sao cả.”
Hàn Thành kinh ngạc nhìn Tô Tiếu Tiếu. Anh không ngờ cô lại hiểu chuyện đến vậy, lại bằng lòng đi cùng anh.
Nhưng Hàn Thành vẫn có điều lo lắng: “Nhưng bố mẹ em bên đó...”
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: “Không sao, nếu họ hỏi thì tôi ăn ngay nói thật, không hỏi thì thôi. Đăng ký sớm hay muộn không phải là chuyện quan trọng.”
Tô Tiếu Tiếu nghiêng đầu: “Nếu anh đối xử không tốt với tôi, hoặc tôi không thích ứng được cuộc sống vợ lính, thì tôi vừa hay có thể đổi ý đấy.”
Tô Tiếu Tiếu thực ra là đang đùa. Trong cái thời đại mà không có giấy giới thiệu thì bước đi cũng khó, nếu cô không theo Hàn Thành thì chỉ có thể quay về thôn Tô gia, rồi chờ bị xã viên trong thôn dìm chết bằng nước miếng mà thôi.
Hàn Thành nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú rõ ràng không vui. Ngay cả yết hầu của anh cũng thể hiện sự bất mãn: “Câu đó không được nói lần nữa. Em theo tôi đi thì không thể đổi ý.”
Tô Tiếu Tiếu “Phụt” cười: “Đùa với anh thôi, làm gì mà nghiêm trọng thế. Đi thôi, chúng ta đi mua sắm những đồ cần thiết cho đám cưới trước, không thì ngày mai không kịp.”
Ra khỏi cục bưu chính, hai người đi đến Cửa hàng Bách hóa Quốc Doanh (quốc doanh thương trường).
Lúc này, những vật dụng cưới hỏi như áo cưới đỏ thẫm, chăn bông đỏ thẫm, chậu rửa mặt lớn, tủ lớn và các vật dụng cưới khác đều là hàng đặc cung, yêu cầu phải có giấy chứng nhận kết hôn mới có thể mua được.
Hàn Thành đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho hôn sự. Túi của anh như túi thần kỳ của Doraemon vậy, lấy mãi không hết. Có lẽ anh đã mang theo tất cả tiền và phiếu phân phối ra rồi. Anh xem như đã dốc hết tài sản để cưới cô.
Phải nói rằng đàn ông thời đại này thật sự chân thành .
“Anh đưa hết tiền cho bố mẹ tôi rồi, anh còn tiền không?” Tô Tiếu Tiếu hỏi.
“Vẫn còn. Tiền thách cưới cho cha mẹ em là tiền thưởng tôi nhận được lần lập công trước. Tiền lương của tôi đều gửi tiết kiệm, trừ khoản chi tiêu cố định hàng tháng cho các con thì cơ bản không động đến. Trong tay tôi còn hơn 100 đồng tiền mặt. Không đủ thì tôi sẽ dùng sổ tiết kiệm đi rút. Phiếu gạo, phiếu vải, phiếu ba món lớn đều có. Em muốn mua gì thì cứ mua.”
Hàn Thành nói xong, trực tiếp đưa sổ tiết kiệm cho Tô Tiếu Tiếu: “Cái này sau này do em quản lý. Cứ giữ lại tiền cho các con sau này đi học, còn lại em muốn chi tiêu thế nào cũng được. Đồng chí Tô, tôi nhắc lại với em một lần nữa, một khi đã theo tôi đi thì không thể đổi ý. Tôi sẽ cố gắng hết sức để đối xử tốt với em. Tôi sẽ trung thành với em như với tổ chức, không phụ lòng em.”
Đời trước, Tô Tiếu Tiếu nghiêm khắc mà nói không phải người theo chủ nghĩa không kết hôn, cô chỉ là chưa tìm được người chồng phù hợp. Từ điển của thế hệ 9X không có chữ “tạm chấp nhận”. Huống hồ, bản thân cô không thiếu gì ngoài tình yêu thương. Nếu ngay cả điều này cũng không thể đảm bảo 100%, thì hôn nhân đối với cô là vô giá trị. Vì thế cô mới kéo dài gần 30 tuổi vẫn độc thân.
Tô Tiếu Tiếu thừa nhận, khoảnh khắc này, cô đã bị Hàn Thành làm cho cảm động.
Một người đàn ông chỉ quen biết chưa đầy một ngày, dốc hết tất cả, cho cô tất cả những gì anh có, không hề giữ lại.
“Đồng chí Hàn Thành, đồng chí Tô Tiếu Tiếu hy vọng anh mãi mãi ghi nhớ những lời anh nói hôm nay, nói được làm được. Em cũng sẽ cố gắng hết sức để đối xử tốt với anh và các con.” (thay đổi xưng hô từ đoạn này nhé cả nhà)
Người từng trải đều nói hôn nhân giống như một túi mù, ngàn người ngàn mặt. Trước khi bạn mở nó ra, bạn vĩnh viễn không biết bên trong là gì.
Đời này, Tô Tiếu Tiếu quyết định dũng cảm một lần, nỗ lực biến cuộc sống hôn nhân thành bộ dạng mà cô mong muốn.
“Đồng chí Tô Tiếu Tiếu, anh dùng bộ quân phục trên người mình đảm bảo với em, nói được làm được.” Hàn Thành đầy nghiêm túc nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)