Đợi đến khi Hàn Thành lấy cả sổ hộ khẩu ra, bố mẹ Tô mới biết được anh chuẩn bị cho lần xem mắt này kỹ lưỡng đến mức nào.
Sáu cọc tiền Đại Đoàn Kết trên tay Lý Ngọc Phượng giống như sáu củ khoai nóng bỏng tay, nhận thì không được, không nhận cũng không xong.
Hàn Thành đẩy tiền lại: “Bác trai, các bác nuôi dưỡng đồng chí Tô vất vả như vậy. Hôn sự của chúng con còn phải làm phiền các bác đứng ra lo liệu. Cần mua sắm những gì, mời bao nhiêu người, các bác đừng tiết kiệm. Mọi chi tiêu cho hôn lễ cứ lấy từ số tiền này ra là được ạ.”
Hàn Thành nói xong liền ra ngoài đứng chờ.
Tô Tiếu Tiếu cầm sổ hộ khẩu, đợi Hàn Thành đi xa một chút mới thì thầm: “Bố, mẹ, anh ấy đã đưa ra thì sẽ không lấy lại đâu, bố mẹ cứ cầm đi. Điều này thể hiện anh ấy coi trọng con. Sau này con không thể ở bên cạnh bố mẹ để phụng dưỡng, cũng không biết bao giờ mới về được một lần. Bố mẹ đừng tiết kiệm nữa, nên ăn ngon thì cứ ăn ngon một chút. Tiền bây tại tiêu mới có giá trị, để về sau sẽ mất giá đấy. Bố mẹ nhớ kỹ sức khỏe mới là vốn quý của cách mạng, đặc biệt là Tiểu Bảo, nó đang tuổi lớn, dinh dưỡng phải đầy đủ mới được. Bố mẹ ăn ngon thì sức khỏe mới tốt, mới có sức lực làm việc, mới kiếm được nhiều tiền hơn. Nghe con nha~?”
Tô Tiếu Tiếu cả hai đời đều chưa từng kết hôn, không biết cần bao nhiêu tiền, cũng không biết nên theo thủ tục nào. Nhưng cô biết 600 đồng hiện tại tuyệt đối là một khoản tiền lớn. Nó đại diện cho sự coi trọng của Hàn Thành đối với cô. Nguyên chủ đã ra đi mà chưa có cơ hội hiếu thuận với cha mẹ. Cô, dù chỉ muốn rời khỏi nông thôn, cũng coi như dùng số tiền này thay nguyên chủ bày tỏ một chút lòng hiếu thảo.
Bố mẹ Tô mắt đỏ hoe nhìn bóng lưng con gái, đặc biệt là Lý Ngọc Phượng, bà che miệng mà nước mắt không thể ngăn được.
“Ông nó ơi, con gái mình hiểu chuyện biết bao nhiêu! Đứa con gái ngoan do một tay tôi nuôi lớn mà, tôi chỉ có một đứa con gái này thôi, tôi không nỡ để nó gả đi xa như thế! Ô ô ô...”
Bố Tô vỗ vỗ vai mẹ Tô: “Được rồi, con cháu tự có phúc phận của con cháu. Tôi không thể giữ con bé cả đời được. Là lỗi của tôi, kén chọn để con bé bị người ta xì xào bấy lâu nay. Hôn lễ cứ sắm sửa cho thật thể diện, để con bé rạng rỡ xuất giá là được. Cái thằng Hàn Thành này thật là...”
Bố Tô tuy lắc đầu, trong lòng vui mừng nhiều hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)