Có giấy chứng nhận kết hôn do Đội Sản Xuất cấp, rất nhiều mặt hàng đều có thể mua được. Hàn Thành có nhiều sổ tiết kiệm linh tinh, nhưng cô không biết con anh đi học cần bao nhiêu tiền, sau này còn phải vào đại học, nên cô vẫn giữ nguyên tắc càng tiết kiệm càng tốt.
Mẹ cô còn có một chiếc áo cưới màu đỏ thẫm đã cất giữ nhiều năm. Kiểu áo này cô cũng chỉ mặc một lần trong ngày cưới, nên cô định mặc chiếc đó vào hôm kết hôn, không cần mua quần áo mới. Hàn Thành chắc chắn sẽ mặc quân phục, cũng không cần mua.
Những đồ dùng sinh hoạt khác mang theo trên đường không tiện, đến nơi rồi mua sau.
Phiếu vải cũng không nhiều, chỉ đủ mua cho người lớn khoảng hai bộ quần áo. Quần áo trẻ con thì có thể mua được vài món. Tiểu Bảo lớn như vậy mà chưa có lấy một bộ quần áo mới nào, toàn là mặc đồ của người lớn sửa lại hoặc là đồ cũ của Đại Bảo. Thế nên cô muốn mua cho Tiểu Bảo một bộ.
Cô giải thích xong việc Lý Ngọc Phượng có sẵn áo cưới rồi hỏi Hàn Thành: “Em có thể dùng số phiếu vải này mua cho Tiểu Bảo một bộ quần áo được không? Nó lớn chừng này rồi mà chưa từng mặc quần áo mới.”
Hàn Thành nghĩ thầm, cô gái này thật sự rất tốt với cháu trai. Nhớ đến bộ quần áo rách rưới của con trai mình, ánh mắt anh ảm đạm lại, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu: “Đã cho em thì là của em, tùy em chi tiêu.”
Đến khu vực quần áo trẻ em, Tô Tiếu Tiếu lại hỏi anh: “Vậy chúng ta mua ba bộ nhé?”
Hàn Thành ngạc nhiên một chút.
Tô Tiếu Tiếu giải thích: “Anh cả, chị dâu tôi là công nhân, họ có phiếu vải, Đại Bảo có quần áo mới rồi nên không cần mua. Chỉ cần mua cho Tiểu Bảo một bộ là được. Số phiếu vải này có thể mua được ba bộ quần áo trẻ con. Hai đứa bé nhà anh và Tiểu Bảo, ba đứa mỗi đứa một bộ là vừa, coi như là em mượn hoa hiến Phật tặng cho các con làm quà gặp mặt. Anh thấy thế nào?”
Một trong những yêu cầu của Hàn Thành khi tìm vợ kế là biết chữ, có học thức. Anh tốt nghiệp trường quân đội, biết rõ đọc sách thì hiểu lẽ. Anh không muốn khoảng cách giao tiếp giữa hai vợ chồng quá xa, và càng sợ cưới phải một người đàn bà đanh đá về sống cuộc sống gà bay chó sủa mỗi ngày.
Hàn Thành nhìn Tô Tiếu Tiếu thật sâu. Càng tiếp xúc, anh càng thấy cô thực sự tốt như thế nào.
Lần này trở về, anh mới phát hiện quần áo tốt của hai con trai đã bị mẹ nuôi lấy đi cho cháu ruột của bà ấy mặc, còn con anh thì mặc toàn quần áo cũ vá chằng vá chịt. Anh vừa định nói mua cho con trai mình một bộ, nhưng không biết mở lời thế nào, vậy mà Tô Tiếu Tiếu đã quan tâm đến cả rồi.
“Cảm ơn em, đồng chí Tô.”
Đôi mắt Hàn Thành rất sâu. Khi anh nhìn chăm chú một người nào đó, sẽ mang lại cho người ta ảo giác về một thứ tình cảm sâu đậm, từ từ tiến tới.
Đây đại khái là “ánh mắt thâm tình” trong truyền thuyết chăng?
Tô Tiếu Tiếu biết ẩn chứa trong đó không phải là thứ lãng mạn sâu sắc gì, nhưng cô vẫn không nhịn được đỏ mặt. Cô ngượng ngùng quay mặt đi, giả vờ xem quần áo: “Dùng phiếu vải và tiền của anh mua, anh cảm ơn em làm gì.”
Hàn Thành đưa đồ vật về nhà họ Tô, không định ở lại ăn tối, mà đi thẳng về huyện.
Tiểu Bảo được quần áo mới, mừng rỡ nhảy cẫng lên. Phải biết rằng tất cả trẻ con cùng tuổi nó trong thôn đều không có quần áo mới để mặc. Cô nhỏ nó lại còn mua quần áo mới cho nó! Đây là chuyện có thể khiến bạn bè nó ghen tị cả năm đấy!
“Aaa Cô nhỏ, cô nhỏ, cô là cô nhỏ tốt nhất trên đời!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)