Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Huống hồ, nhìn vào gia đình cô, không có những chuyện hỗn loạn, vớ vẩn lục đục cãi vã. Hôn nhân là chuyện của hai gia đình, điều này Hàn Thành rất thấm thía. Vợ cũ của anh tính tình không tốt, gia đình nhà ngoại của cô ấy đầy rẫy rắc rối, một đống chuyện phiền phức.
Hàn Thành nhìn tính cách của Tô Tiếu Tiếu mà suy đoán bầu không khí gia đình cô không tồi, quả nhiên đúng như anh dự liệu.
Đợi đến khi món thịt kho tàu có màu nâu đỏ óng ánh được dọn lên bàn, Hàn Thành thực sự cảm thấy không thể lấy ai khác ngoài Tô Tiếu Tiếu.
Món này ngon hơn tất cả thịt kho tàu anh từng ăn ở Quán Cơm Quốc Doanh.
Có học thức, xinh đẹp, kiên nhẫn với trẻ con, và quan trọng nhất là có tay nghề nấu nướng ngon hơn cả đầu bếp Quán Cơm Quốc Doanh. Hàn Thành chân thành cảm thấy mình nhặt được bảo bối. Anh lại còn vướng hai đứa nhỏ, cô gái tốt như vậy chịu gả cho anh, anh nên đối xử thật tốt với người ta.
Món thịt kho tàu ngon như vậy được dọn lên, nhưng người nhà họ Tô không hề tranh giành. Mỗi người chỉ gắp miếng thịt ở ngay trước mặt mình, như thể đã được phân chia từ trước. Có thể thấy họ rất thèm thịt, nhưng ngay cả Tiểu Bảo cũng chỉ ăn miếng thịt người lớn gắp cho mình, ăn một cách ngon lành. Cứ như thể nó biết rằng người lớn đều nhường nhịn nó, không thiếu phần nó được hưởng.
Thực tế, Lý Ngọc Phượng xót ruột ắm. Ước chừng hai cân thịt chứ ít gì, lại bị cô con gái phá của này nấu hết trong một bữa. Nếu không phải Hàn Thành ở lại ăn cơm, bà đã có thể ướp thịt để dành ăn được mấy bữa liền. Nhưng nghĩ lại, thịt là do Hàn Thành mang đến, chiêu đãi người ta cho tử tế cũng là điều nên làm. Nghĩ như vậy, trong lòng bà mới dễ chịu hơn một chút.
Sau khi ăn xong, Hàn Thành đề nghị buổi chiều đưa Tô Tiếu Tiếu đi Cục Dân Chính đăng ký kết hôn, điều này khiến bố mẹ Tô thực sự kinh ngạc.
Tô Vệ Dân lúng túng nói: “Không phải, đồng chí Hàn. Cậu mới quen Tiếu Tiếu nhà tôi buổi sáng, chiều đã đi đăng ký có phải là quá vội vàng không? Ít nhất cậu cũng phải về nhà bàn bạc với cha mẹ, và người lớn bên nhà trai cũng nên đến cầu hôn theo đúng thủ tục chứ?”
Tìm khắp cả nước cũng không ai kết hôn như thế này đâi Chàng trai này người không tệ, nhưng làm việc quá cẩu thả rồi chậc chậc.
Hàn Thành không giấu họ, ăn ngay nói thật: “Bác trai, bác gái, con thật không dám giấu, cha mẹ con hy sinh vì nước rồi gửi con cho bố mẹ nuôi. Nhưng con không ở nhà họ được bao lâu thì con thi đậu trường quân đội và rời đi. Sau này bố nuôi con qua đời, trong nhà chỉ còn lại mẹ nuôi. Bà ấy có hai con trai ruột, và ngay từ đầu đã không đồng ý nuôi con, thẳng thắn mà nói thì bà ấy cũng không hề nuôi con, chỉ là chiếm cái danh phận thôi.”
“Hiện tại hai đứa con con vẫn ở chỗ bà ấy. Bà ấy đối xử với hai đứa bé không tốt chút nào. Kỳ nghỉ của con chỉ còn năm ngày. Trừ thời gian đi đường, tính cả ngày chỉ còn lại ba ngày, con còn phải về thành phố đón các cháu. Đây là lý do vì sao con lại gấp gáp như vậy.”
Bà mối Từ đã nói với họ nhà trai rất gấp, nhưng bố mẹ Tô không ngờ lại gấp đến mức này.
Tô Vệ Dân nhíu mày đến mức có thể kẹp chết ruồi: “Cậu quá nóng vội rồi, chúng tôi chưa chuẩn bị gì cả.”
Anh Hai Tô Chấn Hoa đề nghị: “Thế hay là để Tiếu Tiếu đi cùng cậu trông hai đứa bé hai tháng trước, rồi hôn sự để Tết rồi về làm? Lỡ may không hợp thì còn đổi ý được chứ?”
Lông mày Hàn Thành giật mạnh. Vẫn còn tính đổi ý sao?
Lý Ngọc Phượng đánh con trai cái bụp, lườm: “Nghĩ gì vậy? Để em gái con không danh không phận đi theo người ta à? Người ta sẽ nhìn em gái con bằng con mắt nào? Coi em gái con là ai? Có người anh trai không đáng tin như con sao?”
Đừng nói hai tháng, không danh không phận thì dù là hai ngày cũng không được.
Tô Tiếu Tiếu, người từ nãy giờ không tham gia nhiều vào cuộc nói chuyện, nói: “Bố, mẹ, đồng chí Hàn sẽ nhờ bà mối Từ đến cầu hôn vào ngày mai.”
Dù sao cũng phải lấy chồng, hai đời cộng lại cô cũng chỉ thấy vừa mắt một người này, cô không muốn đi xem mắt lần nữa. Hàn Thành thực sự tốt, anh ấy đã chiêu đãi cô bánh bao thịt, vừa rồi còn liên tục gắp thịt kho tàu cho cô, sau này chắc hẳn cũng sẽ không tệ với cô.
Hàn Thành, người đã mang theo sổ hộ khẩu đến xem mắt, móc từ túi ra 600 đồng tiền nhét vào tay Lý Ngọc Phượng: “Đây là tiền thách cưới ạ. Chuyện hôn lễ xin nhờ hai bác xem giúp chúng con chuẩn bị. Buổi chiều con sẽ đưa Tiếu Tiếu đi đăng ký kết hôn, rồi nhờ dì Từ làm hết các thủ tục cần phải có. Cha mẹ yên tâm con sẽ không bạc đãi Tiếu Tiếu đâu ạ.” Hàn Thành nghiêm túc mà đanh thép nói.
Lý Ngọc Phượng nhìn sáu cọc tiền Đại Đoàn Kết trong tay, lập tức trợn tròn mắt. Thời buổi này, tiền thách cưới 88 đến 188 đã là rất tốt rồi, đây là 600 đồng cơ à? Đồng chí Hàn hài lòng với con gái mình đến mức này sao?
Cái gọi là không có đối lập thì không có tổn thương. Người nhà họ Tô dù đặt vào thành phố cũng là loại người có phẩm chất cực tốt. Hàn Thành đã đưa ra sự chân thành lớn nhất của mình. Anh thực sự không muốn bỏ lỡ Tô Tiếu Tiếu, để rồi cuối cùng phải cưới một người phụ nữ như Lưu Thủy Tiên về làm mẹ kế cho con trai mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)