Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Chủ nhiệm Tôn nói xong, cầm cặp công văn rồi vội vã đi ra ngoài, còn không quên quay đầu dặn dò Tôn Tiểu Mạch đóng cửa cẩn thận.

"Đúng đó Khương Nguyên, cậu có thể gả cho anh trai tớ mà! Anh tớ đẹp trai hơn Khương An nhiều, lại còn cao ráo, làm ở trạm lương thực nữa chứ." Tôn Tiểu Mạch vỗ tay, mắt sáng rỡ nói.

"Nếu cậu về nhà tớ, người nhà tớ chắc chắn sẽ thích cậu, tớ với cậu sẽ là bạn tốt nhất thiên hạ!"

Khương Nguyên thấy buồn cười, khẽ giục: "Sắp muộn rồi, chúng ta đi học thôi."

Chủ nhiệm Tôn đi dạo đến xưởng, trước tiên vào văn phòng đặt cặp công văn xuống, sau đó đi xưởng kiểm tra tình hình sản xuất.

Vừa hay chủ nhiệm Khương cũng ở đó.

Hai người vừa chạm mặt, trong xưởng lập tức im bặt, chỉ còn tiếng máy hàn xì xèo.

Khương Đức Thắng đang nói chuyện với chủ nhiệm Khương, thấy chủ nhiệm Tôn đến thì ba chân bốn cẳng chạy mất.

Ông ta không muốn bị chủ nhiệm Tôn gây khó dễ, chủ nhiệm Khương cũng không đỡ nổi đâu!

Chủ nhiệm Tôn hết nhìn đông lại ngó tây, bắt đầu bới lông tìm vết: "Anh làm chủ nhiệm kiểu gì vậy? Sản lượng tháng trước không đạt tiêu chuẩn, còn bao nhiêu phế liệu bị trả về, anh tự xem cái đống hàn kia là cái gì đi!"

Liếc thấy Khương Đức Thắng, ông ấy cố ý gây sự, thăm dò thái độ của chủ nhiệm Khương: "Cái thằng Khương Đức Thắng kia, đúng, nói cậu đấy, với cái kỹ thuật này mà cũng đòi lên thợ hàn bậc sáu à? Có người đừng có mà tùy tiện tạo điều kiện, đi cửa sau đấy nhé."

Nghe thấy lời nói bóng gió của ông ấy, chủ nhiệm Khương không đoán được Tôn Hưng có ý gì.

Ông ta quay đầu lại nhìn, Khương Đức Thắng đang rụt cổ, vẻ mặt vẫn còn mờ mịt, xem ra là chuyện hai nhà kết thân vẫn chưa nói ra ngoài.

Chắc là kiêng dè mối quan hệ giữa ông ta và Tôn Hưng.

Vậy rốt cuộc vì sao lại bị con chó điên này nhắm trúng cơ chứ?

Ngày thường chủ nhiệm Khương cười ha hả, trông có vẻ là người tốt bụng, bây giờ cũng vậy.

"Lão Tôn à, sáng sớm nổi điên cái gì thế? Sản lượng không đạt tiêu chuẩn nhưng cũng đâu sai lệch nhiều lắm, trưởng xưởng còn chưa nói gì, anh ở đây làm gì mà như sói đội lốt người vậy?"

"Công nhân trong xưởng đều là đồng chí của chúng ta, ai lại đi mắng đồng chí của mình chứ."

"Còn chuyện anh nói tôi đi cửa sau, việc này tôi phải nói rõ với anh. Đồng chí Khương Đức Thắng ở xưởng chúng ta, không mười năm thì cũng tám năm rồi nhỉ? Kỹ thuật thế nào mọi người đều rõ như lòng bàn tay. Đơn xin thăng bậc sáu là do đích thân tôi trình lên, chỉ có vậy mà anh đã vu cho tôi tội tạo điều kiện, đi cửa sau rồi à? Vậy anh có nên tự kiểm điểm lại bản thân mình không? Dù sao thì tôi cũng chẳng có ông chú nào làm phó xưởng cả."

Chủ nhiệm Khương nói chuyện không nhanh không chậm, nhưng giọng điệu châm biếm, khinh thị thì quá rõ ràng.

Nếu nói về quan hệ, Tôn Hưng chắc chắn là người có quan hệ lớn nhất trong xưởng, trước đây ở khu nhà ở gia đình, ông ta đã không ưa Tôn Hưng rồi, con trai của ông ta còn thường xuyên bị con trai Tôn Hưng đánh cho bầm dập mặt mày.

Sau này xưởng tuyển người cho phòng bảo vệ, Khương An vào được, con con trai chủ nhiệm Tôn thì không, sau đó vẫn là ông ta tìm cách nhét con mình vào xưởng, đi làm ở bộ phận hậu cần.

Hơn nữa, ông ta lại là người của trưởng xưởng, mà trưởng xưởng với phó xưởng bất hòa, thành ra mâu thuẫn giữa ông ta và Tôn Hưng lại càng thêm chồng chất.

"Anh có bản lĩnh cũng có thể đi tìm một ông chú làm phó xưởng." Chủ nhiệm Tôn cười lạnh: “Ồ, tôi quên mất, anh không cần tìm, trực tiếp đưa lễ cho vợ trưởng xưởng là được."

Thần tiên đánh nhau, công nhân bao gồm Khương Đức Thắng đều không dám ngẩng đầu, nhưng đều dựng lỗ tai lên nghe ngóng.

Cái gì? Khó trách chủ nhiệm Khương dám so đo với chủ nhiệm Tôn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc