Chủ nhiệm Khương bị nghẹn họng: "Tôi lười tranh luận với anh."
Nói xong, ông ta muốn xoay người rời đi.
Chủ nhiệm Tôn không buông tha ông ta: "Năm nay sợ là con gái anh ngay cả đại học cũng thi không đậu, nhưng mà cũng không kỳ quái, con gái giống cha mà. Đến lúc đó rượu mừng nhập học của Tiểu Mạch nhà tôi, anh đừng quên đến uống."
Chủ nhiệm Khương không biết ông ấy lấy đâu ra tự tin, Tôn Tiểu Mạch nhà ông ấy vừa mở sách ra là đã buồn ngủ, còn rượu mừng nhập học ư?
Chủ nhiệm Khương âm thầm buồn cười, nghĩ đến Khương Viên Viên sắp đi Đại học Hoa, cũng lười so đo, tranh luận với ông ấy.
"Vậy tôi chờ tin tốt của anh."
Đợi ông ta đi rồi, chủ nhiệm Tôn phát hiện đúng là hôm nay Khương Thành không đúng.
Trước kia chỉ cần nhắc đến hai đứa con của ông ta, Khương Thành trực tiếp sẽ nhảy dựng lên, không thể nào nuốt trôi cục tức này.
Quả nhiên có quỷ.
Chủ nhiệm Tôn gãi gãi cằm, liếc mắt nhìn Khương Đức Thắng đang rụt đầu rụt cổ, một ý niệm kỳ lạ đột nhiên hiện lên trong đầu ông ấy.
"Không phải chứ." Chủ nhiệm Tôn kinh hãi, bán tín bán nghi.
Người bình thường ai lại đem chỉ tiêu đại học của con gái mình cho người khác chứ? Nếu Tiểu Mạch nhà ông ấy mà thi đậu đại học, ông ấy nhất định phải bày tiệc liên hoan ba ngày liền, làm sao có thể đem cơ hội này nhường cho người khác?
Khương Đức Thắng bị ông ấy nhìn đến sống lưng phát lạnh, trong lòng kêu khổ không ngừng.
Sao ông ta lại bị chủ nhiệm Tôn để ý tới rồi? Tan làm ông ta phải đi hỏi chủ nhiệm Khương, chuyện bình xét còn có hy vọng không?
Cho dù thế nào cũng phải để Khương Thành đứng ra lo liệu cho bằng được!
...
Phóng viên Triệu đầu tiên là đến trường Trung học huyện số một phỏng vấn hai vị chủ nhiệm lớp của hai sinh viên chuẩn bị nhập học đại học, hai học sinh này đã đến trường đại học báo danh.
Sắp xếp xong bản thảo, cô ấy lại đi trường Trung học huyện số bốn.
Hiệu trưởng vẫn rất tôn trọng, phóng viên đặc biệt là phóng viên Triệu này, ở địa phương danh tiếng cô ấy không nhỏ.
"Công tác xây dựng trường học của Tứ Trung làm không tệ." Phóng viên Triệu dùng máy ảnh chụp mấy tấm ảnh, tùy ý nói: “Cuối năm ngoái Tứ Trung có học sinh tham gia kỳ thi đại học không?"
"Có hơn mười học sinh, phần lớn đều là học sinh tốt nghiệp xuất sắc năm nay, còn có tự mình tích cực báo danh muốn sớm trải nghiệm độ khó của kỳ thi đại học." Hiệu trưởng dẫn cô ấy đi lại trên hành lang bên ngoài các lớp học, cười nói: “Không ít học sinh phản ánh đề thi rất khó, đều đang hăng hái chuẩn bị cho kỳ thi đại học ba tháng sau."
Giáo viên của trường không ít, nhưng tốt xấu lẫn lộn, hiệu trưởng cũng hy vọng có những giáo viên có học lực cao có thể đến Tứ Trung làm việc.
Nhưng những giáo viên này thông thường đều bị trường Trung học huyện số một cướp mất, không đến lượt bọn họ.
"Tôi sẽ cố gắng hết sức." Triệu Tĩnh Mẫn không nói chắc chắn, bởi lẽ giáo viên giỏi hiện tại cũng là nguồn tài nguyên khan hiếm, không phải chỉ một bài báo của cô ấy là có thể giải quyết được.
Hiệu trưởng cũng biết chuyện này không dễ giải quyết, ông ấy cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dẫn cô ấy tìm hiểu tình hình học tập của học sinh, đồng thời theo yêu cầu của cô ấy, đưa cho cô ấy danh sách những học sinh tham gia kỳ thi đại học.
Nhìn danh sách không thấy vấn đề gì, Triệu Tĩnh Mẫn nhớ tới lời Chu Nhiên, lật đi lật lại xem xét, cuối cùng đến bưu điện hỏi xem có thư của những học sinh này không, đồng thời cũng hỏi về Khương Nguyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


