"Đây là mấy bài cậu ra hôm qua, tối qua tớ giải được, có ba cách giải, cậu xem thử đi." Tôn Tiểu Mạch có chút lo lắng.
Khương Nguyên chào hỏi chủ nhiệm Tôn, cẩn thận xem qua rồi gật đầu với Tôn Tiểu Mạch: "Rất tốt, cách thứ nhất đúng rồi, có điều hơi đơn giản, kết quả của cách thứ hai và thứ ba thì đúng, nhưng quá trình giải có vấn đề."
Khương Nguyên dùng bút khoanh những chỗ sai lại, thấy Tôn Tiểu Mạch có vẻ thất vọng, cô dịu giọng: "Đây mới là ngày đầu tiên học thêm thôi, cậu giỏi lắm rồi, Tiểu Mạch."
"Tớ thấy cậu có năng khiếu đấy, chỉ là kiến thức cơ bản chưa vững thôi."
Một câu nói, khiến hai cha con Tôn Tiểu Mạch vui mừng hớn hở.
"Tiểu Khương à, chuyện của Tiểu Mạch vẫn phải làm phiền cháu để tâm nhiều hơn rồi. Hôm qua hiếm lắm con bé này mới chịu học hành, đúng là mặt trời mọc đằng tây."
Chủ nhiệm Tôn vì cô con gái út này mà tốn bao tâm tư, chẳng mong gì hơn, chỉ mong cô ấy có thể thi đỗ đại học.
"Chú Tôn cứ yên tâm, Tiểu Mạch là bạn của cháu, cháu sẽ cố gắng hết sức." Khương Nguyên cười đáp.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, cảm ơn cháu nhiều lắm, Tiểu Khương. Hôm qua chú còn chào hỏi ba cháu ở xưởng nữa, không biết ông ấy sao mà sợ ta thế, thấy chú cứ như chuột thấy mèo ấy." Nhớ tới hôm qua muốn bắt chuyện làm quen với Khương Đức Thắng, nhưng đối phương cứ lảng tránh mình. Trong lòng chủ nhiệm Tôn có chút không thoải mái.
"Có phải cha cháu thân với cái lão chủ nhiệm Khương kia lắm không? Khoan đã, hai người không phải là người một nhà đấy chứ?"
Chủ nhiệm Tôn nhìn kỹ mày mắt Khương Nguyên, cũng không giống mà.
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Khương Nguyên tắt hẳn.
Chủ nhiệm Tôn nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ đúng là vậy thật, vậy Tiểu Mạch làm sao bây giờ? Ông ấy và Khương Thành vốn như nước với lửa.
"...Không phải, nhưng sau này có lẽ là vậy." Khương Nguyên tự dưng thở dài một tiếng, dưới ánh mắt khó hiểu của chủ nhiệm Tôn, chậm rãi giải thích: “Hôm qua cha cháu nói nhà chủ nhiệm Khương đến nhà cầu thân, muốn gả cháu cho con trai ông ta."
Khương Nguyên tự nói với chính mình, như thể đang an ủi bản thân: "Mẹ cháu còn nói điều kiện nhà chủ nhiệm Khương tốt lắm, con cái đều giỏi giang, con trai đi làm ở xưởng, con gái cũng thi đỗ đại học, gả vào nhà như vậy sẽ không phải chịu khổ đâu."
Chủ nhiệm Tôn càng nghe càng nhíu chặt mày, Tôn Tiểu Mạch trực tiếp mắng: "Khương An đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Nguyên Nguyên, cậu ngàn vạn lần đừng gả cho anh ta. Khương An không phải là thứ tốt lành gì đâu! Trước kia còn ở trong đại viện, ngày nào cũng đánh nhau với anh tớ, sau này chuyển ra ngoài khu tập thể mới yên."
"Còn cả Khương Viên Viên kia nữa, chẳng phải cô ta học ở trường cấp ba số bốn sao? Với cái thành tích của cô ta, vừa tốt nghiệp cấp hai thì trường cấp ba huyện số một với số hai đều không nhận, còn phải nhờ cha cô ta cầu gia xin người, đút lót tiền bạc mới nhét được cô ta vào trường cấp ba số bốn đấy! Cô ta á? Còn thi đỗ đại học? Tớ không tin! Hay là mẹ cậu lừa cậu đấy!"
Chủ nhiệm Tôn là cáo già, đối với tình hình trong nhà Khương Thành cũng hiểu rõ, Tiểu Mạch nói không sai, làm sao Khương Viên Viên có thể thi đỗ đại học được chứ?
Thành tích học tập của Khương Viên Viên be bét, nhìn bài thi của cô ta còn thảm hơn cả Tiểu Mạch nhà ông ấy.
"Hai đứa mau đi học đi. Tiểu Khương à, Tiểu Mạch nhà chú nhờ cháu cả đấy, rảnh thì đến nhà chơi, nhà chú hoan nghênh cháu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


