Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

"Bà nghĩ cái gì vậy, học đại học xong thì sao chứ, trước mắt giải quyết công việc cho Nhị Bảo mới là thực tế." Khương Đức Thắng không đồng tình nói: “Đừng có nghĩ lung tung, con gái học nhiều sách quá thì tâm tính sẽ thay đổi, biết mình không phải con ruột, biết đâu lại đi tìm cha mẹ ruột của nó, đến lúc đó bà nuôi con tu hú."

"Cũng phải..." Mẹ Khương lẩm bẩm, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Trong phòng bên cạnh, Khương Nhị Bảo áp tai vào một cái lỗ nhỏ trên vách tường, nghe cha mẹ lại nhắc đến thân thế của Khương Nguyên, lòng cậu ta nguội lạnh hơn phân nửa.

Nhưng nghĩ lại, dù sao Khương Nguyên cũng không phải con ruột, nhà cậu ta nuôi cô lâu như vậy, đổi cho cậu ta một công việc cũng có gì đâu?

Hơn nữa, chẳng phải còn tìm cho cô một mối hôn sự tốt đẹp hay sao?

Còn chuyện mẹ Khương nói muốn Khương Nguyên gả cho cậu ta...

Khương Nhị Bảo rụt cổ lại, chắp hai tay lạy trời lạy đất.

"Xin đừng mà, trong lòng con chỉ có Tiểu Phượng thôi!"

Dù Khương Nguyên có xinh đẹp đến đâu thì từ trước đến sau, cậu ta cũng chỉ coi cô là chị ruột, nhiều nhất là để cô chịu tội thay, chứ không có tâm tư gì khác.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Khương Nguyên không phải chị ruột của cậu ta, vậy chị ruột của cậu ta đâu? Năm đó mẹ cậu ta mang thai là thật mà.

Trước đó cậu ta đã dò hỏi chị hai, hình như chị hai không biết gì về những chuyện này.

Còn về phía anh cả ngốc nghếch kia, anh ta lại càng không biết.

Khương Nhị Bảo ngồi trở lại giường, nghe thấy tiếng bước chân đi ngang qua phòng mình, cậu ta đưa tay sờ cằm.

Rốt cuộc Khương Nguyên là con của ai?

Nghĩ ngợi cả nửa đêm, cuối cùng vẫn không nghĩ ra, cậu ta ngủ thiếp đi.

Khương Nguyên đồng ý hôn sự, tâm tình mẹ Khương rất tốt, sáng hôm sau hiếm hoi nấu cho cô một quả trứng luộc.

Nguyên Nguyên gầy quá, một trận gió là có thể thổi bay, phải bồi bổ thêm mới được.

Mẹ Khương nhìn Khương Nguyên suy nghĩ.

Bây giờ đều chuộng béo mới đẹp, mông to dễ sinh nở, hay là vỗ béo Khương Nguyên lên một chút, nhỡ chủ nhiệm Khương tưởng bà ta ngược đãi cô, đến lúc đó lại trừ tiền sính lễ thì sao?

Nghĩ đến đây, mẹ Khương lại bưng thịt kho tàu còn thừa tối qua ra, gắp cho Khương Nhị Bảo hai miếng, gắp cho Khương Nguyên một miếng.

Nhìn miếng thịt mỡ ngấy trong bát, Khương Nguyên lập tức mất hết khẩu vị.

Mẹ Khương chứng kiến tất cả, cũng thấy vui mừng.

Nguyên Nguyên đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, đợi nó gả vào nhà chủ nhiệm Khương rồi, sau này nhất định sẽ giúp đỡ gia đình.

...

Tôn Tiểu Mạch ở nhà ngóng trông, vừa húp mì vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Sao Khương Nguyên còn chưa đến vậy?" Cô ấy lẩm bẩm trong miệng.

Tuy rằng việc học hành khiến cô ấy đau khổ, nhưng ở cùng Khương Nguyên rất thoải mái.

Khương Nguyên vừa xinh đẹp lại học giỏi, đến nhà Tôn Tiểu Mạch còn không quên kể với cha cô ấy rằng cô Vương khen cô học văn tốt, đúng là nở mày nở mặt.

Chủ nhiệm Tôn hiếm khi thấy con gái mong chờ ai đến vậy, bèn trêu ghẹo: "Tí nữa con đưa bài giải tối qua cho bạn học Khương xem có đúng không nhé, sai thì đừng có mà khóc nhè đấy."

Tôn Tiểu Mạch húp soạt soạt bát mì, liếc xéo cha mình.

Hai cha con quen thói không lớn không nhỏ, Trương Hồng Mai cũng chẳng lạ gì, vốn định bụng xem bạn học Khương này trông thế nào, nhưng có người hàng xóm rủ đi làm nên bà ấy cũng gạt chuyện này ra sau đầu.

Dù sao sau này cũng có cơ hội gặp thôi.

Trong sự mong chờ của Tôn Tiểu Mạch, chẳng mấy chốc Khương Nguyên đã đến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc