"Tôn Tiểu Mạch!" Chủ nhiệm Tôn vừa thương vừa hận đứa con gái út này, lúc ngọt ngào thì ngọt đến tận tim, nhưng có lúc lại khiến ông ấy tức đến phát điên.
Ví dụ như bây giờ.
"Bảy giờ rưỡi rồi còn chưa dậy đi học? Người ta tan học hết rồi mà con còn nằm ườn trên giường!"
Giọng nói oang oang của chủ nhiệm Tôn vang vọng khắp khu nhà.
Khương Nguyên không cần cố ý tìm kiếm, nghe thấy tiếng là biết nhà nào.
"Đến ngay đây, đến ngay đây, giục cái gì mà giục! Thật là ghét!" Tôn Tiểu Mạch bĩu môi, ngáp dài bước ra khỏi phòng.
"Mẹ con với anh con đi làm hết rồi, chỉ có con là còn lề mề ở đây, đến trường thì học hành cho tử tế, nếu không thi đỗ đại học thì xem cha xử lý con thế nào!" Chủ nhiệm Tôn trừng mắt nhìn con gái, từ trong bếp bưng ra hai bát mì.
"Mau ăn đi! Ăn xong còn đi học."
Tôn Tiểu Mạch chẳng sợ cha mình, cô ấy ngồi xuống ăn một cách vô tư, còn chưa đánh răng đã bắt đầu ăn rồi.
Nhìn con như vậy, chủ nhiệm Tôn cạn lời, cuối cùng ông ấy thở dài, mặc kệ con bé.
"Chủ nhiệm Tôn, có bạn học của Tiểu Mạch đang đợi ở ngoài. Anh bảo nó ăn nhanh lên đi!" Một người cất giọng nói vọng vào.
Chủ nhiệm Tôn có hơi bất ngờ, ông ấy nhìn sang con gái, ngạc nhiên nói: "Khi nào thì con có bạn bè vậy?"
Lời này mà cũng nói ra được!
Tôn Tiểu Mạch hừ một tiếng, xì xụp húp mì, trợn mắt, nói không rõ ràng: "Bạn bè của con nhiều lắm!"
Cô ấy bưng bát mì đi ra ngoài, trong lòng lại thầm nghĩ.
Ai lại đợi cô ấy cùng đi học chứ? Chuyện này hiếm có đấy, quan hệ của cô ấy với các bạn trong lớp đều bình thường mà!
"Tiểu Mạch, đây là bạn học của con đấy à? Người ta ngồi xổm ở ngoài khu nhà nãy giờ rồi, sao con giờ mới dậy."
Dì mặt tròn vừa dứt lời, còn cẩn thận hỏi thêm một câu: "Là bạn học của cháu, đúng không?"
Tôn Tiểu Mạch nheo mắt nhìn kỹ, sau khi thấy rõ là ai thì có chút mừng rỡ: "Khương Nguyên! Là cậu à! Người đứng đầu khóa của chúng ta đó!"
Cô ấy gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng! Đúng! Đúng! Đây chính là bạn học của cháu."
Không học cùng lớp, nhưng ở ngay lớp bên cạnh, cũng coi như là bạn học mà!
Đây chính là học sinh ưu tú mà hiệu trưởng, thầy cô luôn nhắc tới, người vừa xinh đẹp, tính cách tốt, học hành lại giỏi không ai sánh bằng.
"Cô đã bảo rồi mà, con bé này nhìn là biết thông minh lanh lợi..." Dì mặt tròn yên tâm, trên mặt cũng lộ ra ý cười.
Ai mà không thích trẻ con học giỏi cơ chứ!
Đừng nói là dì mặt tròn lập tức có thiện cảm với Khương Nguyên, ngay cả chủ nhiệm Tôn đang húp mì ở bên trong cũng lớn tiếng gọi: "Tiểu Mạch! Còn đứng ngốc ngoài đó làm gì, bảo bạn học vào đây chờ đi!"
Bây giờ đang là tháng Ba âm lịch, tiết trời còn rét nàng Bân, dù có chút ánh nắng mặt trời chiếu xuống, bên ngoài cũng chẳng ấm áp gì.
Khương Nguyên không ngờ mình còn chưa nghĩ ra lý do, Tôn Tiểu Mạch đã dựng sẵn thang cho cô rồi, cô khẽ mỉm cười cảm kích đối phương rồi bước vào nhà trước ánh mắt khó hiểu của người kia.
Thảo nào mà đám con trai trong lớp cứ thích ngó nghiêng qua cửa sổ lớp bên cạnh.
Chủ nhiệm Tôn thấy Khương Nguyên cũng cảm thấy cô bé này lớn lên thật xinh xắn, ông ấy bảo Khương Nguyên cứ tự nhiên ngồi, còn mình thì đi thêm mì vào nồi, tiện thể hỏi một câu: "Cháu ăn sáng chưa cô gái?"
"Cháu ăn rồi ạ. Cảm ơn chú Tôn." Khương Nguyên gật đầu, ngồi xuống cạnh Tôn Tiểu Mạch.
Tôn Tiểu Mạch cười toe toét, hoàn toàn không nhớ ra phải hỏi Khương Nguyên sao lại đột nhiên đến chờ mình cùng đi học.
Hai người vốn chẳng có giao tình gì, gặp nhau ở trường cũng chưa từng chào hỏi.
Nhưng điều này cũng không thể ngăn cản cô ấy có ấn tượng tốt về Khương Nguyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




