Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Thấy chủ nhiệm Tôn bưng bát đi tới, Khương Nguyên mở cặp sách, lấy ra cuốn vở ghi chép kiến thức mà mình đã hệ thống lại, đưa cho Tôn Tiểu Mạch đang húp soàn soạt...

"Cô Vương thường khen ngữ văn của cậu học tốt, chỉ là hơi lệch tủ, đây là vở ghi chép của tớ, đây là toán học, còn có lý hóa, những chỗ gạch chân là các dạng đề thi đại học năm ngoái."

"Thầy cô thường nói phải giúp đỡ lẫn nhau, tớ cũng hy vọng năm nay cậu thi đại học có thể đạt được thành tích tốt."

Chủ nhiệm Tôn vừa nghe những lời này, trong lòng lập tức cảm động: "Tiểu Mạch, bạn học của con thật là một đứa trẻ tốt bụng!"

Điều khiến ông ấy phiền não gần đây chính là thành tích học tập của con gái, lệch tủ cũng là thật, ngữ văn có thể đạt hơn chín mươi điểm, còn toán học chỉ có thể thi nổi mười chín điểm.

Mỗi lần ký tên lên bài thi, ông ấy đều phải tự nhủ với mình đừng tức giận, đừng tức giận.

Càng nhìn Khương Nguyên càng thấy thuận mắt, chủ nhiệm Tôn liên tục khen ngợi mấy câu.

"Cô Vương còn nhắc đến tớ ở trên lớp các cậu ạ?" Đôi mắt to tròn của Tôn Tiểu Mạch tràn đầy vẻ kinh ngạc vui mừng: “Đúng vậy, đúng vậy, tớ là lớp trưởng môn ngữ văn của lớp mà!"

Cô ấy bất giác ưỡn ngực, trở nên kiêu hãnh.

Khương Nguyên mím môi cười, nhẹ nhàng gật đầu.

"Đúng rồi, cha, người mà con nói học giỏi nhất chính là cậu ấy đó! Khương Nguyên! Lần nào kiểm tra cũng đứng nhất, học sinh nhà người ta trong miệng thầy cô giáo chúng con đấy ạ."

"Năm ngoái, cậu ấy còn là sinh viên ưu tú, được đặc cách tham gia kỳ thi đại học sớm tận cuối năm cơ mà!"

Chủ nhiệm Tôn ngẩn người, nhìn Khương Nguyên thêm vài lần, cảm thán: "Thì ra con nhà người ta là như thế này đây. Đúng là khác hẳn Tôn Tiểu Mạch nhà chú, nhìn là biết có tướng học hành rồi."

Nghe vậy cũng đủ thấy những quyển ghi chép mà Khương Nguyên cho Tiểu Mạch quý giá đến nhường nào, chủ nhiệm Tôn còn không biết phải cảm ơn coo thế nào cho phải.

"Cô gái, cháu thi đỗ trường đại học nào rồi? Tiểu Mạch nhà chú năm nay thi cử còn chưa biết có đỗ nổi trường nào ra hồn không nữa... Thôi thôi, chắc nó thi được cái trường cao đẳng nào đó là may lắm rồi."

Thấy Khương Nguyên không nói gì, Tôn Tiểu Mạch lúc này mới giật mình mở to mắt.

"Hình như trên bảng đỏ của trường vẫn chưa dán tên cậu..."

Dù chậm tiêu đến đâu, Tôn Tiểu Mạch cũng đã hiểu ra, cô ấy không biết nên an ủi hay làm gì: "Không thể nào, hai người của trường Trung học huyện số một kia trước đây thi thử còn không qua được cậu. Cô Vương còn nói chỉ với thành tích của cậu thì chắc chắn vào được đại học ở Thủ đô rồi!"

Chủ nhiệm Tôn đặt đũa xuống, trực giác mách bảo ông chuyện này không đơn giản như vậy.

Do dự hồi lâu, ông ấy thở dài, vẫn hỏi: "Dạo này cháu có đi bưu điện không? Cũng có thể là thư báo trúng tuyển chưa đến."

Kỳ thi đại học cuối năm ngoái hoành tráng quá, giám khảo chỉ có bấy nhiêu người, phải chấm hơn năm triệu bài thi, chấm đến mức mỏi cả tay.

Bây giờ chưa nhận được thông báo cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu đến cuối tháng vẫn chưa có thì có lẽ là khó rồi.

Khương Nguyên khẽ gật đầu: "Ngày nào cháu cũng đi."

Chủ nhiệm Tôn nhíu chặt mày, nếp nhăn trên trán như thể kẹp chết được cả con muỗi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc