Rốt cuộc là ý gì đây? Hay là cậu ta nghe nhầm?
Khương Nhị Bảo quyết định ngày mai dò hỏi ý tứ của anh cả và chị hai.
Là anh chị, chắc chắn họ biết chút gì đó.
Cậu ta nhỏ hơn Khương Nguyên hai tuổi, ký ức về chuyện trước kia cũng không nhiều.
Đêm đó, người trong ba căn phòng đều ngủ không ngon giấc, ngoại trừ Khương Đức Thắng ngáy vang như sấm.
Sáng sớm hôm sau, ông ta ăn xong cơm thì tinh thần phấn chấn đi làm ở xưởng, mẹ Khương cũng lo lắng chuyện mua rau, sáng sớm đã cầm phiếu thịt đi xếp hàng.
Khương Nhị Bảo dụi mắt ngáp dài thức dậy, anh cả và chị hai đều phải đi làm, không vội gọi được, chiều gọi họ ăn tối cùng là được.
Ngồi vào bàn, thấy có một quả trứng luộc, Khương Nhị Bảo đương nhiên muốn cầm lấy.
Lúc này Khương Nguyên cũng vừa bước ra, cô đã xin phép cô giáo Chu nghỉ hôm qua, hôm nay không đến trường, nhưng vẫn lấy cặp sách ra để che mắt người khác.
"Chị..." Đợi Khương Nguyên ngồi xuống đối diện, Khương Nhị Bảo nhìn vào đôi mắt đen láy của cô, bỗng nhiên cậu ta có chút sợ hãi, lắp bắp gọi một tiếng.
Tay cũng theo bản năng vươn ra, đưa quả trứng gà cho cô: "Chị ăn cái này đi, còn nóng hổi nè!"
Khương Nguyên nhìn cậu ta hồi lâu, đến khi tay Khương Nhị Bảo mỏi nhừ mới lên tiếng: "Em ăn đi."
Khương Nhị Bảo hài lòng thu lại quả trứng.
Như vậy mới đúng chứ! Đây mới là chị ba mà cậu ta quen thuộc.
Có đồ ăn ngon đều nhớ đến cậu ta. Nếu cậu ta gây chuyện thì chủ động nhận trách nhiệm, mỗi lần cha mẹ mắng cậu ta đều là cô xông lên che chắn, rõ ràng cô yếu đuối như vậy, mỗi lần cậu ta bị đánh, cô đều không chút do dự che chở...
Nghĩ đến đây, sống mũi Khương Nhị Bảo có chút cay cay.
Chị ba tốt với cậu ta như vậy, thật sự vì một công việc mà chặt đứt tương lai của chị ấy sao?
Nhưng đây là quyết định của cha, nghĩ đến dáng vẻ vui mừng của Tiểu Phượng chiều hôm qua khi biết cậu ta vào xưởng thép, trái tim vốn dao động lại kiên định trở lại.
Đợi khi cậu ta ngẩng đầu lên lần nữa, đâu còn thấy bóng dáng Khương Nguyên đâu?
Quả trứng gà nguội tanh nguội ngắt, vừa cứng vừa nghẹn, Khương Nhị Bảo vội vàng uống nửa vại nước mới đè xuống được sự khó chịu trong lòng.
...
Khương Nguyên ngồi xổm bên ngoài khu nhà tập thể cũ một lúc, có người phơi quần áo tò mò hỏi: "Đứa trẻ nhà ai thế kia? Không đi học mà ngồi đó làm gì? Có phải không khỏe ở đâu không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay, vừa trắng vừa gầy, cằm nhọn hoắt, trông như bị bỏ đói vậy.
"Không biết nữa, nhìn lạ hoắc, không giống người trong khu mình." Có người thò đầu nhìn một cái: “Hay là đi hỏi xem sao?"
Khương Nguyên trông quá đỗi đáng thương, nhà ai mà chẳng có con gái, có dì nảy sinh lòng trắc ẩn.
"Cô bé, cháu không sao chứ?" Một dì có khuôn mặt phúc hậu kéo cô một cái.
Khương Nguyên đứng lên, lắc đầu: "Dì ơi, dì có biết nhà chủ nhiệm Tôn ở đâu không ạ?"
"Chủ nhiệm Tôn à..." Dì ấy nghi hoặc đánh giá cô: “Cháu tìm chủ nhiệm Tôn có việc gì?"
Đây chính là phó chủ nhiệm phân xưởng thợ hàn đấy, chỉ sợ cô bé này đến gây sự thôi.
"À, ra là vậy." Dì ấy có khuôn mặt tròn trịa, thở phào nhẹ nhõm: “Cháu cứ đi vào trong, căn nhà thứ ba bên tay phải là đến nơi."
"Đừng nói, con bé Tiểu Mạch chắc còn chưa dậy đâu, ngày nào cũng lề mề, nếu là con nhà mình thì ăn đòn lâu rồi..." Dì ấy lẩm bẩm hai câu, chỉ đường cho Khương Nguyên.
Xưởng thép sắp chia lại nhà cho công nhân, chủ nhiệm Khương đã được ở nhà lầu rồi, nhưng chủ nhiệm Tôn vẫn ở trong khu cũ, điều này khiến ông ấy rất khó chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


