Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Mẹ Khương giật mình.

Sao bà ta lại quên mất chuyện này chứ? Tính ra thì Khương Nguyên là học sinh tốt nghiệp cấp ba năm nay, tham gia kỳ thi đại học là chuyện đương nhiên!

Đến lúc đó nếu đi vào phòng thi, giám thị đối chiếu thông tin chắc chắn sẽ phát hiện ra sơ hở.

Trong lòng mẹ Khương có chút lo lắng, tùy tiện dặn dò vài câu rồi ra khỏi phòng.

Ngòi bút chì gãy.

Trong căn phòng ngoài cùng.

Mẹ Khương nói nỗi lo lắng của mình với chồng: "Để nó đi thi nữa chẳng phải là náo loạn cho mọi người đều biết sao?"

Cha Khương nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, vì uống rượu nên cả người bốc mùi rượu, sắc mặt đỏ bừng.

Ông ta không để ý nói: "Còn cho nó thi cử gì nữa? Tìm cách cho nó nghỉ học rồi gả chồng đi, chủ nhiệm Khương có nhắc qua một câu muốn nó làm con dâu, ngày mai tôi đi hỏi xem có phải khách sáo không."

Thấy vợ muốn nói lại thôi, cha Khương trở mình, ngáp một cái: "Đừng nghĩ nữa, ngủ sớm đi, sáng mai dậy sớm ra chợ làm miếng thịt ba chỉ về làm thịt kho tàu, đừng để thông gia khinh người."

"Chúng ta nuôi nó lớn ngần ấy đã là hết tình hết nghĩa rồi, nó đâu phải con gái ruột của chúng ta..."

Cha Khương thật sự đã say mèm, nói năng lung tung, mẹ Khương nhanh như chớp nhét cuộn len vào miệng ông ta, chặn đứng lời nói.

Bà ta hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Uống chút nước tiểu ngựa vào là không biết trời trăng gì nữa hả? Bao nhiêu người đang đỏ mắt dòm ngó cái nhà này, chỉ chờ bắt lỗi của ông đấy!"

Mẹ Khương nóng nảy đỏ cả mắt, mãi đến khi cha Khương chỉ vào miệng lắc đầu, ra sức giãy giụa, bà ta mới buông tay.

Cha Khương sưng cả môi, biết mình đuối lý, lẩm bẩm vài câu rồi im bặt, chẳng mấy chốc đã ngáy o o.

Tim mẹ Khương đập thình thịch không ngừng, bà ta rón rén mở cửa phòng đi ra, đi ngang qua phòng Khương Nhị Bảo, bước chân dừng lại trước cửa phòng Khương Nguyên.

Do dự một lát, bà ta gõ cửa: "Nguyên Nguyên, ngủ chưa con? Đưa bát cho mẹ, mẹ đem đi rửa."

Một lúc sau mới nghe thấy tiếng ghế dịch chuyển, Khương Nguyên mở cửa, nhưng không đưa bát cho bà.

"Để con tự rửa là được rồi ạ."

"Không sao không sao, con còn phải làm bài tập, mẹ đang rảnh mà." Mẹ Khương giả vờ vô ý nhìn vào trong, xác định cô không rời khỏi phòng mới yên tâm.

Vừa quay đầu lại, bà ta đã chạm phải ánh mắt trong veo của cô gái.

Mẹ Khương ngẩn người, mặt mày xám xịt cầm bát rời đi.

Thật ra bà ta cũng không phải sợ cô, từ nhỏ Khương Nguyên đã ngoan ngoãn hiền lành, chưa bao giờ gây chuyện. Chỉ là trong lòng bà ta cảm thấy áy náy, cảm thấy có lỗi với cô.

Những năm gần đây, tuy mẹ Khương không phải đặc biết tốt với Khương Nguyên, nhưng cũng không tẹ, chỉ là không bằng hai đứa con trai thôi.

Cũng bởi vì chuyện năm xưa khiến bà ta cảm thấy lương tâm cắn rứt.

Cửa phòng lại đóng lại, trong bếp truyền đến tiếng nước chảy.

Khương Nhị Bảo ghé sát vào ván cửa, vểnh tai lên, có chút không dám tin vào những gì mình vừa nghe được.

Hả? Ông già nói cái gì cơ?

Không phải con gái ruột?!

Khương Nhị Bảo giật mình, mạnh tay véo đùi mình một cái.

Vậy chị ba từ đâu ra? Nhặt được à? Không đúng!

Khi đó đúng là mẹ cậu ta có thai, lúc ấy ông già vào thành phố, nhờ người quen xin vào xưởng thép, còn chưa đứng vững chân, anh cả và chị hai theo mẹ ở quê.

Việc mẹ cậu ta mang thai khi đó không thể làm giả được, bà con lối xóm đều biết, bây giờ về quê ăn Tết vẫn còn hàng xóm nói khi đó mẹ cậu ta mang thai khổ sở lắm, còn bảo chị ba phải thương mẹ nhiều hơn.

Khương Nhị Bảo gãi đầu, cái đầu vốn đã chậm chạp của cậu ta lại càng không đủ dùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc