Hai người tỏ ra rất hòa thuận.
Một tòa nhà tập thể đúng nghĩa.
Tầng một và tầng hai là ký túc xá của nhà máy thực phẩm Thái Dương, từ tầng ba đến tầng năm là ký túc xá của công nhân nhà máy máy kéo Đại Lộ.
Lâm Quốc Đông là phó chủ nhiệm phòng thu mua của nhà máy thực phẩm, cũng được xem là một cán bộ, nên nhà họ Lâm được phân hai phòng một lớn một nhỏ và một nhà kho ở cạnh cầu thang.
Phòng lớn không chỉ là phòng ngủ của Lâm Quốc Đông và Lưu Phương, mà còn kiêm luôn chức năng phòng khách, phòng ăn và đủ thứ lặt vặt khác.
Căn phòng bên cạnh trước giờ vẫn là của Lâm Hiểu, sau khi Lâm Quốc Đông cưới Lưu Phương, trong phòng được kê thêm một chiếc giường tầng, tầng trên dành cho cô em gái mới Hứa Tiểu Mai.
Nói ra thì Lưu Phương cũng là một người phụ nữ có số phận khổ cực.
Từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, một mình vất vả nuôi em trai khôn lớn.
Mãi đến khi hai chị em đều lập gia đình, cuộc sống có chút khởi sắc thì em trai lại hy sinh ngoài mặt trận, em dâu nhanh chóng tái giá, bỏ lại đứa con trai ba tuổi.
Kết quả là vài năm trước, chồng cũ của bà ấy ngoại tình với một công nhân nữ cùng nhà máy bị phát hiện, để giữ được công việc và tiền đồ, ông ta dứt khoát đòi ly hôn với Lưu Phương.
May mà Lưu Phương là người nhà liệt sĩ nên được ủy ban khu phố sắp xếp cho một công việc, nhưng một người phụ nữ nuôi hai đứa trẻ, cuộc sống vẫn rất khó khăn, cố gắng được vài năm, bà ấy đành xuôi lòng tìm một người đàn ông khác để cùng nhau gánh vác cuộc sống.
Yêu cầu duy nhất của bà ấy là được mang theo con gái và cháu trai, còn đối phương thế nào bà ấy cũng không kén chọn.
Lâm Quốc Đông thích điểm nào ở Lưu Phương thì Lâm Hiểu không biết, chỉ biết hai người từ lúc xem mắt đến lúc quyết định tái hôn chỉ mất hai tháng.
Hôm nay, họ bày hai bàn tiệc trong nhà để mời người mai mối và hai nhà hàng xóm thân thiết, coi như chính thức bắt đầu cuộc sống mới.
Lâm Hiểu trở mình, quay mặt ra phía cửa.
Căn phòng hình vuông, rộng khoảng hai mươi mét vuông, giường tầng kê sát bức tường trong cùng, cuối giường là một cái kệ gỗ tự đóng chất đầy đồ đạc linh tinh.
Tủ quần áo thực chất là mấy cái rương gỗ xếp chồng lên nhau trước cửa sổ, bên cạnh rương dùng tấm ván gỗ dựng thành một cái bàn học.
Mùi dầu mỡ trong không khí đã ngấm vào tất cả đồ đạc, ngay cả trên chăn cũng phảng phất mùi ẩm mốc xen lẫn mùi hôi của dầu mỡ.
Cốc cốc…
Có tiếng gõ cửa, chưa đợi Lâm Hiểu trả lời, cửa đã được đẩy ra.
Lưu Phương bưng một bát lớn bốc hơi nóng hổi, theo sau là một cô bé rụt rè liếc nhìn Lâm Hiểu, trông như một con thỏ nhỏ lúc nào cũng có thể quay đầu bỏ chạy.
Mùi mỡ heo thơm lừng lan tỏa trong không khí, Lâm Hiểu nuốt nước bọt, dường như cảm nhận rất rõ hình ảnh hấp dẫn của miếng trứng rán vàng ươm.
“Dì Lưu.”
“Đừng dậy, lát nữa lại bị cảm lạnh rồi sốt lại bây giờ.” Lưu Phương cẩn thận đặt bát lên bàn, đỡ Lâm Hiểu ngồi dựa vào đầu giường: “Cha con có việc ở nhà máy, ông ấy giải quyết xong sẽ về ngay.”
Lót hai cái gối sau lưng, rồi kéo chăn lên đến nách cho Lâm Hiểu, Lưu Phương mới bưng bát ngồi xuống bên cạnh.
“Dì, con tự ăn được.”
Thấy điệu bộ của Lưu Phương như sắp đút mì cho mình ăn, Lâm Hiểu nào dám nhận, vội đưa hai tay ra đỡ lấy bát.
Lưu Phương thuận thế ngồi xuống mép giường.
“Buổi trưa ăn mì sợi thôi, cho dễ tiêu.” Lưu Phương mỉm cười, nếp nhăn ở khóe mắt càng hiện rõ hơn: “Đợi con hết sốt, buổi tối dì nấu lại thịt chiên xù cho con ăn, dì có để dành riêng cho con hai miếng đấy.”
“Con cảm ơn dì Lưu.”
Một bát mì nước lèo đơn giản, thêm chút rau xanh, trong canh có một thìa mỡ heo nhỏ, ở thời buổi này đã là món ngon hiếm có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
