Lâm Hiểu gắp một đũa mì lên, rồi đột nhiên khựng lại.
Tiếng nuốt nước bọt trong không gian yên tĩnh này trở nên rõ ràng đến lạ, theo sau là tiếng ruột réo lên vì đói.
Hứa Tiểu Mai xấu hổ ôm bụng, hàng mi dài khẽ run như cánh bướm hoảng sợ.
Khi Lâm Hiểu và Lưu Phương nhìn sang, cô bé càng hoảng hốt né tránh ánh mắt, hàm răng cắn chặt môi dưới, để lại một hàng dấu răng mờ mờ.
“Con sang phòng bên cạnh chơi đi.” Trong mắt Lưu Phương cũng thoáng qua một tia bối rối, giọng điệu cứng nhắc: “Ở đây làm gì.”
Hứa Tiểu Mai vội vàng quay người.
“Khoan đã.” Lâm Hiểu đưa tay ra, đặt đũa mì vừa gắp xuống: “Tiểu Mai, em đi lấy hai cái bát qua đây, chị ăn không hết.”
Hứa Tiểu Mai không giấu được vẻ kinh ngạc trên mặt.
“Con cứ ăn đi, không cần quan tâm chúng nó.” Lưu Phương đẩy bát về phía Lâm Hiểu: “Trưa nay chúng nó ăn nhiều thịt rồi, con bé này chỉ là tham ăn thôi.”
“Mau đi lấy bát đi, không là chị giận đấy.”
Hứa Tiểu Mai liếc trộm Lưu Phương, cuối cùng cơn đói đã chiến thắng nỗi sợ, cô bé lập tức tươi cười chạy sang phòng bên cạnh lấy bát.
“Mì sợi là cha con đặc biệt mua cho con ăn, con… con…” Lưu Phương nghẹn ngào, giọng như sắp khóc, vành mắt đỏ hoe: “Dì không có tài cán gì, không cho hai đứa nhỏ được ăn no bữa nào, nên chúng nó mới không hiểu chuyện như vậy.”
“Dì Lưu, chúng ta đều là người một nhà, sau này đừng phân biệt của dì của con nữa.” Giọng Lâm Hiểu vẫn còn hơi nghẹt mũi, nghe ồm ồm: “Tiểu Mai cũng là em gái con.”
“Là dì trách nhầm con rồi.” Vài giọt nước mắt lăn dài từ vành mắt đỏ hoe, một tay của Lưu Phương dụi mắt, một tay nắm lấy tay Lâm Hiểu: “Con là một cô gái tốt, gặp được cha con và con là phúc của dì.”
Đây là một người phụ nữ có tâm tư đơn giản, Lâm Hiểu chỉ chia cho nửa bát mì mà đã khiến bà ấy cảm động không biết phải làm sao.
Nhưng Lâm Hiểu không biết rằng, từ nhỏ Lưu Phương đã mồ côi cha mẹ, chịu không biết bao nhiêu ánh mắt khinh miệt và sự đày đọa mới lớn lên được.
Nhà chồng cũ trọng nam khinh nữ, cũng chưa bao giờ đối xử tốt với mẹ con bà ấy, con gái Hứa Tiểu Mai đã hơn tám tuổi, đừng nói là ăn no mặc ấm, có lẽ ngay cả một quả trứng nguyên vẹn cũng chưa từng được ăn.
Lúc đầu bà ấy đồng ý đi xem mắt là vì nghe nói người đàn ông kia rất thương con gái, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ để Lưu Phương muốn gắn bó với Lâm Quốc Đông.
Đừng xem thường nửa bát mì này, sự tốt bụng ấy đủ để khiến Lưu Phương cảm động, thậm chí trong lòng đã quyết tâm phải đối xử tốt với Lâm Hiểu và Lâm Quốc Đông gấp bội.
“Em vào đi!”
Một tay Hứa Tiểu Mai ôm bát, một tay kéo một cậu bé mắt tròn xoe vào.
Cậu bé mặc một bộ quần áo công nhân màu xanh đã bạc phếch, khuỷu tay vá hai miếng vải, trên mái tóc rối bù còn vương vài cọng cỏ không biết từ đâu.
“Ngẩn ra đó làm gì, còn không mau gọi người.” Lưu Phương lau nước mắt, kéo cậu bé tiến lên hai bước: “Đây là đứa cháu trai số khổ của dì, tên là Lưu Học Quân.”
“Chị.” Lưu Học Quân không nhút nhát như Hứa Tiểu Mai, lúc gọi người, đôi mắt cậu bé cứ láo liên nhìn Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu cười gật đầu, sau một thời gian ngắn nghỉ ngơi cơ thể đã hồi phục được bảy, tám phần, cô dứt khoát vén chăn ngồi dậy.
Tuổi trẻ đúng là có sức khỏe…
“Chúng nó ăn mì là được rồi, trứng để chị ăn… Ây da!”
Lời ngăn cản của Lưu Phương chưa kịp nói xong, Lâm Hiểu đã chia quả trứng thành ba phần, mỗi người một miếng.
“Ăn đi.” Lâm Hiểu nói.
Kiếp trước, Lâm Hiểu không cha không mẹ, lớn lên trong cô nhi viện.
Nhiều bạn bè vừa nghe đến ba chữ “cô nhi viện” là lại tỏ ra thương cảm, mỗi lần như vậy Lâm Hiểu đều rất muốn nói… không cần thiết đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
