“Thể chất của đồng chí nhỏ không tốt lắm, dầm mưa một chút đã sốt cao, sau này phải rèn luyện nhiều vào.” Giọng y tá nữ sang sảng như chuông, vừa nghe đã biết là người khỏe mạnh, nói xong liền cúi xuống điều chỉnh tốc độ truyền dịch: “Cha mẹ cô đi đóng viện phí lát nữa sẽ quay lại, đã tỉnh rồi thì ngồi dậy đi, phòng truyền dịch còn nhiều bệnh nhân đang chờ tiêm lắm!”
“Cảm ơn đồng chí y tá.” Lâm Hiểu chống cơ thể đau nhức của mình từ từ ngồi dậy.
Hóa ra cô đang ngủ trên một chiếc ghế gỗ dài màu đỏ, xung quanh đã có rất nhiều bệnh nhân cũng đang truyền dịch, chỉ thỉnh thoảng có người cúi đầu ho vài tiếng, không ai nói chuyện.
“Dạo này nhiều người bị cảm ho thật.”
Cô y tá đi một vòng quanh phòng truyền dịch, bưng khay dụng cụ rồi lẩm bẩm bước ra ngoài.
Sự yên tĩnh này vừa hay cho Lâm Hiểu một chút thời gian để tiêu hóa và chấp nhận cuộc xuyên không đột ngột này.
Tối hôm qua, cô vừa dọn dẹp xong nhà bếp, đang qua đường vứt rác thì không biết từ đâu xuất hiện một đám đua xe, tông thẳng khiến cả người lẫn rác bay lên trời.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã nằm trong phòng truyền dịch rồi.
Chủ thân thể cũng tên là Lâm Hiểu, không biết có phải vì trùng tên trùng họ nên cô mới được chọn để nhập vào cơ thể này không.
Lâm Hiểu của năm 1972 vừa tròn mười bảy tuổi, mẹ ruột mất năm cô ấy mười tuổi trong một tai nạn sập tường rào ở nhà trẻ khi đang cố bảo vệ bọn trẻ, bảy năm sau, cha cô ấy đi bước nữa qua mai mối.
Và hôm nay chính là ngày cưới của Lâm Quốc Đông và mẹ kế Lưu Phương.
Từ nhỏ chủ thân thể đã được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, tính cách cực kỳ ích kỷ, chỉ cần Lâm Quốc Đông không làm theo ý mình là cô ấy sẽ làm trời làm đất cho đến khi đạt được mục đích.
Biết chuyện cha sắp cưới mẹ kế, cô ấy làm loạn cũng không có tác dụng, bèn định bụng hôm nay, trong ngày cưới của “bà ấy và ông ấy”, sẽ cho họ một màn dằn mặt.
Mà màn “dằn mặt” này chính là dầm mưa đi lang thang trong huyện suốt hai tiếng đồng hồ, để rồi đói đến hoa mắt chóng mặt, ngã xuống con sông ven đường mà mất mạng.
Lúc bò được từ dưới sông lên, linh hồn bên trong đã đổi thành Lâm Hiểu của thời hiện đại, sau đó cô lảo đảo bước về nhà trong trạng thái mơ màng.
Muốn dùng cách hành hạ bản thân để làm Lâm Quốc Đông khó xử, không ngờ lại làm lợi cho cô.
Nghĩ đến kiếp trước bị tông bay xa hơn chục mét, chắc cơ thể cũng đã lạnh ngắt từ lâu rồi!
Cộc cộc cộc…
Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề vang lên ở cửa phòng truyền dịch, Lâm Quốc Đông ôm áo khoác thở hổn hển đi về phía cô.
“Con làm cha sợ muốn chết!”
Con gái sốt cao đến hôn mê khiến Lâm Quốc Đông sợ hãi vô cùng, lúc đó ông ấy chẳng nghĩ được gì khác, cõng con trên lưng rồi ba chân bốn cẳng chạy đến phòng y tế của nhà máy.
“Dì Lưu.” Lâm Hiểu lại lên tiếng gọi Lưu Phương vừa bước vào, suy nghĩ một lát rồi quyết định giải thích cho chính mình đôi lời: “Con vốn nghĩ hôm nay là ngày cưới của cha và dì Lưu, nên cứ nằm trong chăn một lát là khỏi, không thể làm hỏng chuyện vui được.”
Dù sao sau này người sống cùng mẹ kế là cô, không thể ngày đầu tiên đã có hiềm khích, sau này làm sao sống yên ổn được…
“Lần sau không được giấu mọi chuyện trong lòng như thế.” Lưu Phương cười gượng, giọng điệu bình thản: “Không thì hàng xóm láng giềng lại tưởng dì vừa về nhà đã đày đọa con gái của vợ trước!”
“Cảm ơn dì Lưu.”
“Đều là người một nhà, nói mấy lời khách sáo đó làm gì.” Sự lo lắng trong mắt Lưu Phương không giống như giả vờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
