Tỉnh An Xuyên, khu Phù Dung, huyện Thanh Nguyên.
Không có tiếng hân hoan ồn ã, thay vào đó là những tiếng nhai nuốt khe khẽ.
Chữ song hỷ màu đỏ sẫm trên cửa vừa mới dán lên chưa được bao lâu đã bị một trận mưa nhỏ tạt vào hành lang làm cho ướt sũng, rơi xuống mất một nửa.
Người phụ nữ bên cạnh ông ấy vội đặt đũa xuống, đứng dậy phủi phủi chiếc quần dài màu xám đậm dễ dàng bị nhàu, giọng đầy quan tâm: “Để tôi vào xem sao, sợ con bé không khỏe chỗ nào.”
“Bà đừng quan tâm nó, con gái lớn tướng rồi mà chẳng hiểu chuyện gì cả, cũng không xem hôm nay là ngày gì mà còn giở thói tiểu thư.” Người đàn ông trung niên nói với giọng nghiêm khắc, nhưng ánh mắt lại len lén liếc nhìn người phụ nữ.
Mấy gia đình đến dự đám cưới đều hiểu rõ nhưng không nói gì, không ai lên tiếng đáp lời.
Mấy lời này của Lâm Quốc Đông thực chất là nói cho Lưu Phương, người vợ mới cưới của ông ấy nghe. Ai mà chẳng biết ông ấy thương con gái cả đến mức nào, thương như thương con ngươi trong mắt. Thường ngày dù Lâm Hiểu có trèo lên đầu ông ấy đi bậy, chắc ông ấy cũng phải khen con mình giỏi giang vài câu.
“Tôi không yên tâm, vẫn nên vào xem một chút.” Lưu Phương nhíu mày.
Trong căn phòng chỉ cách một bức tường, Lâm Hiểu khó khăn lắm mới mở được mắt ra, nhưng rồi lại nhắm nghiền vì đầu óc quay cuồng.
Dường như cửa bị ai đó đẩy ra, ánh sáng bên ngoài lọt vào khiến Lâm Hiểu không tự chủ được mà mở mắt nhìn người vừa đến.
“Dì Lưu.”
Trong tiềm thức, Lâm Hiểu biết người vừa đến là ai. Cô còn biết hôm nay là ngày cưới của cha và mẹ kế Lưu Phương, tính ra thì giờ này hẳn là đang ăn tiệc cưới.
Lưu Phương có một mái tóc đen nhánh, bóng mượt, đôi mắt không lớn nhưng đặc biệt trong sáng. Dù hôm nay là ngày cưới, bà ấy vẫn thắt một chiếc tạp dề vải thô sẫm màu bên hông.
Hôn lễ đơn sơ đến mức tiệc cưới cũng phải tự tay chuẩn bị, nói gì đến chuyện tổ chức linh đình, rình rang.
Giọng Lâm Hiểu yếu ớt, sau tiếng gọi ngắn gọn là giọng mũi đặc sệt.
“Con bé này, sao bị sốt mà không nói tiếng nào!”
Trán cô nóng hổi, hai má ửng hồng một cách bất thường, sốt cao đến mức môi cũng bong một lớp da trắng.
Trong phút chốc, chút bất mãn còn sót lại trong lòng Lưu Phương đối với Lâm Hiểu đã hoàn toàn bị sự lo lắng thay thế.
Thời buổi này, đa số mọi người bị bệnh chỉ có thể cố gắng chịu đựng, khi nào không chịu nổi nữa mới dám bỏ tiền ra trạm xá tìm bác sĩ, ai cũng xót mấy đồng bạc.
Nhưng đột nhiên Lâm Hiểu sốt cao, Lưu Phương là một người mẹ kế vừa mới về nhà, nào dám tự ý quyết định bắt cô gắng gượng, chỉ đành vội vàng quay người sang phòng bên cạnh tìm Lâm Quốc Đông.
Lâm Hiểu lại thiếp đi trong cơn mê man.
Sau đó xảy ra chuyện gì cô hoàn toàn không biết, ý thức cứ lơ lửng trôi nổi trong một không gian đen kịt.
Khoảng thời gian này dường như rất dài, mà cũng dường như chỉ trong chớp mắt.
Dài đến mức Lâm Hiểu đã tiếp nhận toàn bộ ký ức của chủ thân thể, nhưng lại ngắn đến mức không cho cô thời gian tiêu hóa đã đột ngột rơi ra khỏi không gian đen kịt ấy.
Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt cô là một bức tường trắng toát.
Cô quay đầu về phía hơi đau nhói, năm chữ lớn “Vì nhân dân phục vụ” đập vào mắt đầu tiên, sau đó mới là dây truyền dịch đang nhỏ từng giọt thuốc vào mạch máu trên mu bàn tay.
“Đồng chí nhỏ tỉnh rồi à!”
Một gương mặt da ngăm đen đột nhiên xuất hiện phía trên, hòa cùng mùi cồn nồng nặc, gần như dọa Lâm Hiểu tỉnh táo hẳn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)