Đào Tô nhìn bộ dạng chưa từng thấy sự đời của hai người, bèn kiêu ngạo bảo: “Đứng ngây ra đấy làm gì, mau qua dọn dẹp đi chứ, tối nay ăn sườn dê hầm thanh đạm.” Nói xong cô liền quay vào nhà chăm sóc mớ thảo dược.
Hai người hoàn hồn lại, vội vàng cầm dụng cụ ra làm việc. Tuy đã lao động vất vả cả ngày nhưng cả hai đều tràn đầy hăng hái, đặc biệt là Chung lão, nước miếng suýt nữa thì chảy ròng ròng. Đã mấy năm rồi ông chưa được nếm mùi thịt dê, chỉ cần nghĩ lại hương vị thịt dê trong ký ức thôi là ông đã có thể cười tít cả mắt. Điền lão cũng vậy, nhưng nhìn bộ dạng của người bạn già lại thấy mất mặt thay, đúng là chưa từng thấy ai ham ăn hơn lão Chung này.
Lần đầu tiên xử lý nguyên cả một con dê nên chưa có kinh nghiệm, hai người lóng ngóng một hồi nhưng cũng làm đâu ra đấy. Đào Tô bảo họ chặt riêng một dải sườn dê ra để nấu cơm trước, Điền lão tiếp tục pha thịt dê, còn Chung lão thì vào bếp giúp nhóm lửa.
Món sườn dê hầm làm cực kỳ đơn giản, chẳng đòi hỏi kỹ thuật cao siêu gì, đặc biệt là loại dê núi hoang dã này chỉ ăn cỏ lại vận động nhiều, thịt săn chắc và không hề có một chút mùi gây nào.
Đào Tô lần theo từng kẽ sườn chia thành từng dẻ xương riêng biệt, sau đó chặt đôi ở đoạn giữa rồi rửa thật sạch. Đổ nước lạnh vào nồi, cho sườn dê vào đun cùng lúc, đập dập một củ gừng to, thêm vài hạt hoa tiêu, rắc một nắm đậu xanh, đậy vung lại rồi dặn Chung lão đun lửa to cho sôi bùng lên trước, sau đó hạ lửa nhỏ ninh trong một tiếng là được.
Tranh thủ khoảng thời gian này, cô lấy bột khoai lang trộn với bột mì rồi nhào thành một khối bột hơi cứng tay một chút, định bụng lát nữa sẽ dùng nước luộc sườn dê để nấu mì sợi ăn kèm.
Sau khi nước trong nồi đã sôi thì không cần phải canh chừng lửa liên tục nữa, Đào Tô liền nhét bọc hạt giống rau hôm qua lấy từ nhà bác gái cả cho Chung lão, bảo ông tự xem rồi gieo vào vườn rau trong sân.
Chung lão nhìn nắm hạt giống trong tay, cảm thấy loại nào mình cũng muốn ăn, thế là cải thảo, rau chân vịt, cải thìa, rau mùi, củ cải mỗi thứ gieo một ít, tiêu chí hàng đầu là đa dạng chủng loại.
Còn Đào Tô thì ra phụ Điền lão thu dọn phần thịt dê đã pha ra, đặc biệt là bộ lòng dê. Canh lòng dê uống rất ngon nhưng sơ chế lại khá phiền toái, hơn nữa bắt buộc phải rửa thật sạch, nếu rửa không sạch sẽ có mùi lạ thì không ăn nổi. Cô không yên tâm để Điền lão làm nên phần này nhất định phải tự tay xử lý.
Đến khi xử lý xong toàn bộ con dê thì sườn dê trong nồi cũng gần chín tới. Đào Tô vào nhà lấy chiếc thớt lớn ra, đặt khối bột đã nhào lên trên, dùng cán lăn cán thành miếng mỏng rồi thái thành những sợi mì có độ rộng đều nhau, để sẵn bên cạnh nồi chờ dùng.
Cô mở nắp nồi, trước tiên vớt ba dẻ sườn dê bỏ vào chậu để nguội cho Đại Hoàng ăn, sau đó mới nêm muối, một chút mì chính và hành hoa vào nồi, khuấy đều rồi múc ra một đĩa lớn. Cô bảo Chung lão thúc lửa to lên, thả mì sợi vào nấu, khi mì chín thì rắc một nắm rau rừng xanh mướt vào. Vị thanh mát của rau rừng hòa quyện với vị béo ngậy đậm đà của thịt dê cuộn tròn trong làn hơi nóng bốc lên nghi ngút, quyến rũ đến mức khiến người ta phải nuốt nước miếng ừng ực.
Chung lão nhìn chằm chằm vào những sợi mì đang cuộn trào trong nồi, không kìm được tấm tắc: “Sợi mì này dai ngon, rau rừng tươi non, kết hợp với nước canh dê thì đúng là tuyệt đỉnh.”
“Tự rót đi.” Đào Tô chỉ tay vào ấm trà.
Hai người không khách khí chút nào, người một chén ta một chén, ấm trà chẳng mấy chốc đã thấy đáy.
Cơm cũng đã ăn, trà cũng đã uống xong, hai người không tiện ở lại lâu thêm nữa, dọn dẹp gian bếp xong xuôi liền dìu nhau đi về.
Tối hôm qua chưa vào không gian, hôm nay Đào Tô lên giường từ sớm. Sau khi thu hết thịt dê vào kho để bảo quản độ tươi ngon, cô nóng lòng tiến vào không gian tùy thân.
Cô tìm một mảnh đất trống gieo nốt số hạt giống rau còn thừa mà Chung lão chưa dùng hết, đi thị sát tình hình phát triển của các loại thảo dược trong vườn thuốc. Đào Tô vào kho kiểm kê lại con mồi mấy ngày nay: còn bốn con dê núi, một con lợn rừng lớn, vài con thỏ và gà rừng, những thứ này đều có thể đem bán. Nếu có ai muốn mua nhân sâm thì ngoài cây sâm trăm năm muốn giữ lại ra, những cây khác cũng có thể bán bớt. Thảo dược thì có thể xem xét tình hình thị trường rồi tính sau. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở đống vàng bạc châu báu thu được trong hang động. Những thứ này hiện tại chưa thể dùng được, nhưng vài năm nữa sẽ cực kỳ có giá trị, cứ tạm thời dành riêng một góc cất giữ chúng đã, sau này có cơ hội gặp được lại thu gom thêm, đồ có giá trị thì càng nhiều càng tốt.
Ra khỏi không gian, cô nằm vắt tay lên trán lên kế hoạch xem ngày mai cần mua những thứ gì: một chiếc xe đạp là điều chắc chắn, hạt giống cũng cần mua, lúa mì, lúa nước, ngô, mảnh đất rộng lớn trong không gian mà trồng lương thực thì quá tuyệt vời rồi. Cây ăn quả cũng có thể trồng, trồng nhiều một chút là có thể thoải mái ăn hoa quả. Nghĩ ngợi lung tung đủ thứ chuyện, cô bất giác chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Vì nóng lòng muốn lên huyện thành nên sáng hôm sau Đào Tô cuối cùng cũng dậy sớm hơn tiếng chuông báo đi làm. Khi cô ra tới gốc cây hòe lớn thì bác Triệu cũng vừa mới đến nơi. Cô nhét hai chiếc bánh bao vào tay ông, quen nẻo trèo lên chỗ ngồi quen thuộc của mình, cắn từng miếng nhỏ chiếc bánh bao được bọc trong khăn tay. Chẳng bao lâu sau bác cả cũng tới, đưa quả trứng gà cầm trên tay cho Đào Tô rồi bảo: “Bé Tô, bác gái cháu gửi cho cháu này.”
“Cháu cảm ơn bác cả và bác gái.” Đào Tô cũng không khách sáo, nhận lấy quả trứng bỏ vào chiếc túi đeo chéo rồi tiếp tục ăn bánh bao.
Bác cả xua xua tay, cô cháu gái mềm mại đáng yêu thế này, chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng người ta mềm nhũn ra vài phần.
Bác Triệu buổi sáng chỉ húp một bát cháo loãng, ăn hai ba miếng là hết sạch chiếc bánh bao, quay sang nói với bác cả: “Đại đội trưởng đi thôi chứ.”
“Được!” Bác cả đáp một tiếng rồi nhảy lên xe.
Huyện thành xa hơn trên trấn một chút, nhưng may mắn là hôm nay đi đón thanh niên trí thức mới tới nên lúc đi chỉ có ba người, trên xe vô cùng rộng rãi, lại chẳng có kẻ đáng ghét nào kiếm chuyện chọc phá. Đào Tô nghe tiếng trò chuyện rôm rả của bác Triệu và bác cả mà gà gật buồn ngủ, chẳng mấy chốc xe đã tới nơi.
Xe ngựa dừng lại bên cạnh nhà ga xe lửa duy nhất của huyện. Hiện tại còn cách giờ tàu hỏa vào ga khoảng hai tiếng đồng hồ, cộng thêm chuyện tàu trễ chuyến thì ước chừng còn phải đợi khá lâu nữa. Đào Tô liền chào bác cả: “Bác cả ơi, cháu đi dạo quanh đây một chút nhé.”
“Được! Đi đi, chú ý an toàn đấy!” Bác cả vung tay áo, không chút do dự đồng ý ngay. Ông biết cô lên huyện thành chắc chắn là muốn đi dạo, nếu không phải lo hôm nay xe ngựa không đủ chỗ ngồi thì với mức độ cưng chiều của bà vợ già ở nhà, chắc chắn bà ấy đã đòi đi theo rồi. Có điều ông thấy con bé này nhìn bề ngoài thì ngoan ngoãn nhưng thực chất chẳng phải hạng dễ bị bắt nạt, chuyện an toàn ông cũng không quá lo lắng.
Được sự đồng ý, Đào Tô liền chạy bước nhỏ vào Tòa nhà Bách Hóa cách đó không xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)