Lần này Đào Tô quyết định tránh con đường hôm qua, chọn một lối đi khác cách khá xa, cô không muốn lại đụng phải những người không liên quan nữa.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng, không lãng phí thời gian ở bìa rừng bên ngoài mà đi thẳng vào sâu trong rừng rậm.
Cánh rừng này còn khó đi hơn hôm qua nhiều, hơi ẩm quyện với mùi lá mục bốc lên nồng nặc khắp nơi. Đào Tô giẫm lên lớp lá rụng dày cộm, bước thấp bước cao cẩn thận tìm kiếm trong rừng.
Ròng rã mấy tiếng đồng hồ trôi qua, ngoại trừ vài con thỏ rừng ra thì chẳng thu hoạch được gì thêm. Cô có chút nản lòng, bèn tựa lưng vào một gốc cây thông đỏ to lớn ngồi xuống, lấy bánh bao trong không gian tùy thân ra ăn cùng nước linh tuyền. Vừa chuẩn bị đứng dậy tìm tiếp thì đột nhiên ánh mắt cô bị một sắc xanh biếc khác thường cách đó không xa thu hút. Trong lòng khẽ động, cô sải bước thật nhanh lao tới.
Gạt những cành lá che khuất ra, một bụi cây hiện ra ngay trước mắt: năm chiếc lá kép hình chân vịt xếp lớp từng tầng, trên đỉnh kết thành một chùm hạt sâm đỏ thẫm ngả sang màu tím. Đào Tô hít sâu một hơi lạnh, tim đập thình thịch liên hồi: “Nhân sâm trăm năm!” Cô mừng rỡ thốt lên.
Cô ngồi xổm xuống trước cây nhân sâm, nín thở cẩn thận gạt bỏ cỏ dại và lá rụng xung quanh, sợ chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẽ làm tổn hại đến cây sâm quý giá này.
Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cành cây khô gãy giòn tan khiến Đào Tô lập tức bật dậy, chiếc nỏ thông minh đã xuất hiện trên tay. Cô cảnh giác quét mắt nhìn quanh bốn phía, niềm vui sướng khi phát hiện ra nhân sâm còn chưa kịp lắng xuống thì sự căng thẳng và bất an đã ùa về trong lòng.
Bụi rậm cách hai mươi mét rung lắc dữ dội, một con lợn rừng toàn thân màu nâu đen xuất hiện trước mắt. Đồng tử của Đào Tô co rút lại, lông tơ sau gáy dựng đứng hết cả lên. Con lợn rừng này ước chừng phải nặng tới 200 kg, to lớn đến mức quá đáng. Con lợn rừng có lẽ coi cây nhân sâm này là vật sở hữu của nó, giờ phút này nó xem người trước mặt là kẻ thù đến cướp thức ăn. Bốn vó của nó cào mạnh xuống đất làm tung tóe lá mục, điên cuồng lao thẳng về phía Đào Tô.
Trong ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc Đào Tô ngược lại vô cùng bình tĩnh. Cô nghiêng người lăn sang nấp sau một thân cây lớn bên cạnh, giương nỏ thông minh nhắm thẳng vào mắt lợn rừng. Mấy mũi tên liên tiếp bắn ra, một mũi tên vừa vặn cắm phập vào mắt phải của nó. Con lợn rừng gầm rú đau đớn, nhân lúc nó đang xoay vòng tại chỗ vì cuồng loạn, Đào Tô nhắm thẳng vào cổ họng nó, không chút do dự bóp cò, dứt khoát kết liễu mạng sống của nó.
Mãi cho đến khi con lợn rừng nằm bất động trên mặt đất, Đào Tô mới từ sau thân cây bước ra. Xác nhận nó đã chết hẳn, cô mới vỗ vỗ ngực, trong lòng dâng lên chút cảm giác phấn khích tột cùng: một mình cô vậy mà săn được một con lợn rừng to lớn nhường này, quả thực quá đỗi lợi hại.
Đột nhiên cô phát hiện trong bụi cỏ có dấu vết bị gặm nhấm, quan sát kỹ thấy trên mặt đất còn có phân dê tươi mới. Lần theo dấu vết tìm tới, cô bất ngờ nhìn thấy một đàn dê núi ở rìa một trảng cỏ đón nắng.
Đào Tô nuốt nước miếng ừng ực, trong đầu nghĩ ra không dưới mười cách chế biến thịt dê. Cô nấp sau một tảng đá lớn, suy tính xem làm sao để tóm vài con mang về.
Giết như giết lợn rừng thì không thực tế, cô không muốn bị cả đàn dê núi xúm vào tấn công đâu, mấy con dê đực đầu đàn trông hung hãn chẳng dễ chọc vào chút nào. Vì vậy cô dự định sẽ hạ gục từng con một.
Đầu tiên cô lặng lẽ tiếp cận đàn dê, chọn một chỗ cỏ cây rậm rạp rồi lách mình vào không gian, tay cầm chặt con dao găm, chăm chú quan sát động tĩnh xung quanh, chờ dê núi tự đưa mình tới cửa.
Đám dê núi hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm sắp ập xuống đầu, vẫn nhởn nhơ gặm cỏ. Một con dê núi từ từ tiến về phía Đào Tô, khi nó đi ngang qua chỗ cô, Đào Tô lập tức lắc mình ra khỏi không gian, tay chạm vào con dê rồi tức tốc kéo nó vào không gian tùy thân. Khi con dê còn chưa kịp phản ứng, lưỡi dao găm đã rạch ngang qua cổ họng nó, con dê ngã gục trong vũng máu, dần dần tắt thở.
Cứ áp dụng cách cũ, đến khi con dê thứ năm biến mất thì đàn dê cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường. Sau một hồi xôn xao náo loạn, chúng bắt đầu lùng sục tìm kiếm đồng loại xung quanh. Dù đang trốn trong không gian nhưng Đào Tô vẫn căng thẳng đến mức không dám thở mạnh. Đàn dê tìm kiếm không có kết quả đành phải bỏ cuộc. Có lẽ cảm thấy nơi này không thể ở lâu, chúng liền tụ tập thành đàn rồi nhanh chóng rời khỏi khu vực này.
Đợi đàn dê đi được một lúc, xung quanh yên ắng trở lại, Đào Tô mới bước ra khỏi không gian, rảo bước không ngừng nghỉ quay trở về. Hôm nay cô đã đi quá xa, nếu còn nấn ná thêm e là lúc về trời sẽ tối đen mất.
Dọc đường gặp gà rừng cô cũng chẳng buồn bắt nữa, bây giờ trong tay có dê là vạn sự đủ đầy rồi.
Vừa ngâm nga điệu hát vừa xuống núi, khi gần tới chân núi thì nghe thấy có tiếng người nói chuyện, giọng nói nghe có vẻ quen tai. Ở vị trí này cô không dám tùy tiện vào không gian, bị người ta bắt gặp cảnh mình tự dưng biến mất tại chỗ thì rắc rối to, khéo lại bị bắt đi xử bắn mất.
Xung quanh toàn là cây lớn, Đào Tô tìm một cái cây tán lá rậm rạp trèo lên. Từ trên nhìn xuống thì hóa ra lại là Đào Đại Bảo và Dương Nguyệt.
Hai người đứng đối diện nhau, Dương Nguyệt e thẹn cất lời: “Anh Đại Bảo, anh đối xử với em tốt quá, không có anh thì một mình em ở đại đội Hồng Tinh chắc chắn không chống đỡ nổi đâu.”
Đào Đại Bảo đỏ bừng mặt, móc từ trong ngực áo ra quả trứng gà do bà nội cho nhét vào tay Dương Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, cái này cho em đấy, em mau ăn đi.”
Dương Nguyệt nắm quả trứng gà, trong lòng chê bai thậm tệ, có mỗi một quả trứng gà mà cũng dám vác mặt mang ra tặng. Thế nhưng ngoài mặt cô ta lại chẳng để lộ chút nào, bàn tay cố ý vô tình chạm vào tay Đào Đại Bảo, miệng nói: “Em... em không thể lấy đồ ăn của anh được, anh là đàn ông, ngày thường làm lụng mệt hơn nhiều, anh tự ăn đi.”
Mặt Đào Đại Bảo càng đỏ gắt hơn, vứt lại một câu: “Bảo em ăn thì em cứ ăn đi.” Dứt lời liền co giò bỏ chạy thục mạng.
Dương Nguyệt khẽ gọi một tiếng: “Anh Đại Bảo.” Đào Đại Bảo nghe thấy càng cắm đầu chạy nhanh hơn.
Cô ta nhìn theo bóng Đào Đại Bảo chạy xa, bèn bóc vỏ trứng gà, ăn hai ba miếng là xong, vỗ vỗ tay hai cái rồi ung dung thong thả bước đi.
Đào Tô từ trên cây trèo xuống, không ngờ Đào Đại Bảo lại là một cậu nhóc ngây thơ như vậy, bị Dương Nguyệt xoay như chong chóng.
Xem xong một màn kịch hay nên lúc về đến nhà thì trời đã khá muộn. Cô vừa bước chân vào cửa, hai ông lão ở sát vách vốn luôn để ý động tĩnh nhà cô đã lập tức sang gõ cửa. Cơm canh hôm qua ngon quá đỗi, hai ông từ sáng nay đã mong ngóng đến giờ tan làm buổi chiều, háo hức chờ đợi bữa tối hôm nay.
Khi nhìn thấy một con dê núi kích thước vừa vặn bị vứt chỏng chơ bên cạnh giếng nước, hai người đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc tột độ trong mắt đối phương. Ngày thường ăn thịt thỏ thịt gà rừng thì còn coi là bình thường, chứ bắt được cả một con dê thế này thì có phần hơi quá mức rồi đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)