Tòa nhà Bách Hóa có tổng cộng hai tầng, Đào Tô đi dạo quanh tầng một trước, rất nhanh sau đó cô đã bị kẹo sữa Đại Bạch Thố trong quầy hàng thu hút.
Chị bán hàng trong quầy cũng nhanh chóng để ý đến cô, chẳng vì lý do gì khác ngoài việc gương mặt cô bé này trắng hồng mịn màng, còn mang chút nét phúng phính đáng yêu, làn da mềm mại như búng ra sữa, đôi mắt to tròn chớp chớp toát lên vẻ lanh lợi thông minh. Cách ăn mặc cũng khác hẳn với tông màu xanh xám quen thuộc của người dân địa phương, chiếc áo màu hồng phấn càng tôn lên nét yêu kiều non nớt.
Chị bán hàng cười xởi lởi hỏi: “Em gái muốn mua kẹo sữa Đại Bạch Thố à?”
Đào Tô gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nụ cười của chị bán hàng càng tươi hơn, ai mà chẳng thích ngắm nhìn cô bé xinh xắn như thế này chứ, chị bèn nhắc nhở: “Cái này phải có phiếu đường đấy nhé.”
Bàn tay nhỏ nhắn của Đào Tô thò vào túi đeo chéo lục lọi, thực chất là đang tập trung tinh thần tìm kiếm trong xấp phiếu cất ở kho không gian, cuối cùng cũng tìm thấy phiếu kẹo, cô rút tay ra và đưa hai tấm phiếu kẹo tới trước mặt chị bán hàng.
Chị bán hàng nhìn qua, thấy có phiếu thật thì thầm nghĩ cô bé này quả nhiên không phải con cái nhà bình thường. Chị nhận lấy hai tấm phiếu, nhanh thoăn thoắt cân hai cân kẹo sữa Đại Bạch Thố, miệng dặn dò: “Theo quy định thì mỗi lần chỉ được mua một cân thôi, chị cân cho em hai cân đấy nhé, em đừng nói cho người khác biết đấy.”
“Vâng ạ, em cảm ơn chị.” Đào Tô cất giọng ngọt ngào.
“Ôi chao, tuổi của chị đáng làm cô làm bác em rồi, gọi chị gì chứ.” Chị bán hàng cười toe toét.
“Đâu có ạ? Nhìn không ra chút nào luôn, trông chị cùng lắm chỉ ngoài hai mươi thôi. Chị đừng bắt em gọi bằng cô nhé, em không mở miệng gọi nổi đâu.” Đào Tô nghiêm trang nói hươu nói vượn.
“Haha, cái miệng khéo ngọt thật đấy.” Chị bán hàng được khen đến mức sướng rơn cả người, đặt túi kẹo đã gói cẩn thận lên mặt quầy, hạ thấp giọng nháy mắt với Đào Tô: “Em có muốn mua sữa bột không? Có phiếu sữa bột không đấy? Mới về mấy hộp sữa bột này, chưa bày ra ngoài đâu.”
“Em lấy ạ!” Đào Tô dứt khoát đáp, bàn tay nhỏ lại thò vào túi móc ra hai tấm phiếu sữa bột, tiện tay đưa kèm một quả táo to vừa lấy từ không gian ra cho chị bán hàng.
Chị bán hàng ngẩn người ra một thoáng, vội vàng nhận lấy quả táo rồi giấu nhẹm vào túi xách cá nhân phía sau lưng, nụ cười càng thêm phần chân thành. Quả táo ngon thế này, vừa to vừa đỏ mọng, trước giờ chị chưa từng thấy bao giờ.
Nhận lấy phiếu sữa bột, chị cúi xuống gầm quầy lấy ra hai hộp sữa bột, đẩy cùng với chỗ kẹo sữa Đại Bạch Thố tới trước mặt Đào Tô: “Kẹo sữa Đại Bạch Thố một đồng ba hào một cân, hai cân là hai đồng sáu hào; sữa bột bốn mươi lăm đồng một hộp, hai hộp là chín mươi đồng, tổng cộng hết chín mươi hai đồng sáu hào nhé.”
Đào Tô sảng khoái móc tiền ra trả, dưới ánh mắt của chị bán hàng, cô nhét đồ vào chiếc túi vải, chiếc túi vốn đang xẹp lép lập tức phồng căng lên.
Chị bán hàng nhiệt tình dõi mắt nhìn cô bước lên tầng hai: “Lần sau lại đến tìm chị nhé.”
Lên đến tầng hai Đào Tô đi thẳng tới khu bán xe đạp, chi ra một trăm hai mươi đồng cùng một chiếc phiếu xe đạp để mua một chiếc xe đạp nữ hiệu Phượng Hoàng kích thước 18 inch. Cô vội vã dắt xe ra khỏi Tòa nhà Bách Hóa, nhân lúc không ai để ý liền chuyển toàn bộ đồ đạc trong túi vào kho không gian, sau đó mau chóng dắt xe về chỗ đỗ xe ngựa trước cửa nhà ga.
Bác Triệu và bác cả đều ngây người ra nhìn, bác cả lắp bắp hỏi: “Bé Tô, cháu kiếm đâu ra chiếc xe đạp này thế?”
“Cháu mua đấy ạ.” Đào Tô cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát.
“Hả?!” Bác cả không biết phải nói gì cho phải, chớp mắt một cái đã vác về một chiếc xe đạp thế này thì đúng là không ai bằng. Ông lo lắng hỏi: “Cháu có biết đi không đấy?” Ông đoán chắc Đào Tô không biết đi, bằng không đã tự đạp xe sang đây rồi chứ đâu cần đi nhờ xe ngựa.
Bác cả bật cười lắc đầu: “Cái con bé này.” Tay ông bóc vỏ một viên kẹo bỏ vào miệng, hương sữa thơm lừng lập tức tràn ngập khoang miệng khiến ông híp cả mắt lại. Số kẹo còn lại ông cất vào túi áo, định bụng mang về cho thằng cháu nội ăn.
Bác Triệu cũng vậy, ông thân cô thế cô một mình ăn no là cả nhà ấm no, đồ ngon thì tự mình thưởng thức, cũng bóc một viên ăn luôn, số còn lại cất đi để dành ăn dần.
Hai người lại ngồi xổm bên cạnh xe ngựa trò chuyện câu được câu chăng.
Đào Tô đạp xe lượn lờ vòng quanh, bề ngoài trông có vẻ như đang đi dạo không mục đích nhưng thực chất là muốn tìm lối vào chợ đen. Đồ đạc trên người cô chỉ có thể tìm mối mua ở chợ đen mà thôi. Khi đi qua một con hẻm vắng vẻ, Đào Tô chú ý thấy vài người đang vội vã rảo bước, trên tay họ xách những chiếc túi vải căng phồng, ánh mắt đầy cảnh giác đảo nhìn bốn phía. Tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, bàn tay bất giác siết chặt ghi-đông xe: “Chắc chắn là chỗ này rồi.” Cô lẩm bẩm một mình rồi dắt xe đạp bám theo sau.
Mấy người kia đi vòng vèo qua vài khúc quanh, cuối cùng biến mất ở một đầu hẻm phía sau xưởng dệt bỏ hoang. Đào Tô ghi nhớ vị trí này, đạp xe rời đi tìm một góc khuất không người rồi mang theo cả người lẫn xe đạp chui vào không gian. Cô lấy đồ trang điểm ra tô vẽ lên mặt, biến mình thành một người đàn ông gầy gò mang vẻ phong sương từng trải, cuối cùng đội tóc giả, thay bộ quần áo đàn ông đã chuẩn bị sẵn. Sau khi kiểm tra từ trên xuống dưới không thấy sơ hở gì, cô mới vác một bao tải bước ra khỏi không gian, quay lại con đường cũ rồi bước vào con hẻm lúc nãy.
Ở đầu hẻm có một người đàn ông trông tầm hơn hai mươi tuổi đang ngồi xổm, dáng người gầy đen nhẻm, chỉ có đôi mắt là lóe lên tia nhìn sắc sảo. Thấy Đào Tô vác bao tải bước vào, gã đứng dậy bước lại gần hơn, cất giọng khàn khàn hỏi: “Mới tới à?”
“Ừ, bán đồ.” Đào Tô bình tĩnh trả lời, nói xong liền đặt chiếc bao tải trên lưng xuống đất, hé mở miệng bao để lộ hai con dê núi bên trong cho gã xem.
Mắt gã đàn ông sáng rực lên, đây đúng là hàng hiếm. Gã biết trên núi có dê rừng nhưng người săn được thì cực kỳ hiếm hoi. Bây giờ vật tư thiếu thốn là thật, nhưng những người chịu chi tiền mua thịt tươi để đổi món cũng chẳng hề ít. Người trước mặt một lần có thể mang ra hai con, biết đâu sau này còn mang tới nhiều hơn nữa. Suy tính chớp nhoáng trong đầu, gã đã đưa ra quyết định.
“Đi theo tôi.” Gã hạ giọng nói.
Đào Tô khẽ nhướng mày, đây là muốn dẫn cô đi gặp người có quyền quyết định sao? Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế.
Đi theo gã đàn ông tiến sâu vào trong hẻm, rẽ qua một khúc quanh, khung cảnh chợ đen lập tức hiện ra trước mắt. Hai bên đường có người bày sạp bán đủ thứ đồ, ánh mắt Đào Tô đảo qua các gian hàng, có người bán lương thực, bán trứng gà, thậm chí còn có cả người bán thịt lợn.
Gã đàn ông dừng lại trước một căn nhà ở cuối hẻm, đưa tay gõ cửa theo một nhịp điệu nhất định. Chẳng mấy chốc cánh cửa đã hé mở một khe nhỏ, nhìn thấy là gã đàn ông, người bên trong nhanh chóng mở cửa cho cả hai bước vào, sau đó thò đầu ra nhìn quanh ngó lại, thấy không có ai mới đóng chặt cửa lại. Đào Tô thầm cảm thán trong lòng: Làm như phim điệp viên tiếp đầu mối không bằng, người không biết còn tưởng đang làm ăn phi vụ lớn tiền tỷ nào cơ đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)