Đồ ăn được ở cánh rừng dưới chân núi cơ bản đã bị dân làng hái sạch sành sanh, Đào Tô không nán lại thêm mà đi thẳng một mạch về nhà.
Vừa bước qua cửa, cô lại nhận được sự chào đón nồng nhiệt của Đại Hoàng như thường lệ. Cô lấy mẩu xương cuối cùng trong không gian tùy thân cho nó tha về ổ gặm, sau đó mới đặt gùi xuống, rửa ráy qua loa. Cô kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh giếng nước, lấy ra một quả táo vừa ăn vừa để đầu óc thả lỏng.
Hôm nay đụng độ đặc vụ trên núi quả thực là chuyện ngoài ý muốn, thế nhưng điều đáng kinh ngạc hơn chính là đối phương lại nhắm vào hai ông lão ở chuồng bò nhà bên cạnh. Xem ra hai người họ đúng là rắc rối lớn thật rồi. Tuy nhiên điều này cũng chứng minh tầm quan trọng của hai vị lão tiền bối, bằng không đối phương đã chẳng thèm liều lĩnh gánh rủi ro lớn đến thế. Như vậy thì những phiền phức khi tiếp xúc với họ đã vượt xa dự tính ban đầu của Đào Tô. Nếu chỉ là người bị hạ phóng bình thường thì cô còn ứng phó được, chứ dính dáng đến loại có kẻ địch rình rập phía sau thế này, Đào Tô cảm thấy đau cả đầu.
Thế nhưng hôm qua đã trót đồng ý rồi, hủy hẹn giữa chừng vốn không phải phong cách của cô. Huống hồ giữa những người làm công tác nghiên cứu khoa học với nhau luôn có sự đồng cảm và trân trọng, nếu thực sự bỏ mặc họ thì lương tâm cô cũng chẳng nỡ.
Cô thở dài một hơi thật dài, thôi không thèm nghĩ nhiều nữa, tới đâu hay tới đó vậy. Trời cũng không còn sớm, đã đến lúc chuẩn bị bữa tối rồi. Cô đứng dậy cất mớ thảo dược phơi từ sáng vào trong nhà rồi bắt tay vào sơ chế nguyên liệu nấu nướng.
Lấy con thỏ rừng hôm qua bác gái cả đã làm sạch hộ ra, hôm nay sẽ ăn thịt thỏ, lại dùng tóp mỡ gói bánh bao rau rừng. Thời tiết bây giờ oi bức, đồ ăn rất nhanh thiu nên phải tranh thủ ăn cho hết.
Trước tiên chặt thỏ thành từng miếng nhỏ, ướp với hành, gừng, tỏi cùng các loại gia vị, đợi hai ông lão về rồi mới bắc chảo xào. Lại lấy bột mì ra, hòa tan men nở bằng nước ấm, thêm chút muối và đường trắng, nhào chung lại thành một khối bột mịn màng. Rau rừng rửa sạch để ráo nước, trộn đều với tóp mỡ, hành gừng, mỡ lợn và dầu mè. Khối bột sau khi ủ xong thì ấn xẹp để thoát bớt khí, chia thành từng phần đều nhau, cán thành những miếng vỏ bánh tròn có kích thước tương đương, cuối cùng gói lại thành từng chiếc bánh bao tròn trĩnh. Đổ nước vào đáy nồi, đặt xửng hấp lên trên, xếp bánh bao vào nồi rồi đậy nắp lại để ủ lần hai, chỉ việc chờ nhóm lửa nữa là xong.
Khi Đào Tô đã hoàn tất mọi khâu chuẩn bị thì tiếng chuông báo tan làm cũng vừa vặn vang lên. Hai ông lão ở sát vách đợi mọi nhà đều bận rộn nấu cơm ăn uống, nhân lúc đường làng vắng hoe liền lén lút lẻn vào nhà Đào Tô.
Đào Tô đánh giá hai người đang đứng trước cửa có chút câu nệ, trong lòng cảm thấy vô cùng hài lòng. Hai vị này trước khi sang đây còn biết thu dọn tắm rửa qua một lượt, trông sạch sẽ tươm tất. Chứ nếu cả người lấm lem đầy bùn đất lại bốc mùi khó chịu thì Đào Tô sợ mình sẽ thẳng tay ném họ ra ngoài mất: “Đứng ngây ra đấy làm gì? Vào bếp nhóm lửa đi chứ.”
“Ơi, được rồi.” Chung lão vội vã bước vào gian bếp, Điền lão liền chạy ra đống củi cạnh tường ôm một mớ củi khô mang vào đặt cạnh Chung lão. Chung lão ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, bắt đầu nhóm lửa một cách vô cùng thuần thục. Những năm tháng bị hạ phóng này đã rèn cho họ thành thạo các kỹ năng sinh tồn cơ bản từ lâu rồi.
Điền lão không tranh được chân nhóm lửa, bèn nghĩ xem mình có thể kiếm việc gì khác làm hay không. Ngặt nỗi nhà của Đào Tô quá đỗi sạch sẽ, trong phòng lại là chỗ con gái ở nên ông không tiện bước vào, củi thì đã bổ sẵn ngăn nắp, sân vườn sạch bong chẳng cần quét dọn. Nhìn sang mảnh đất trồng rau trống trơn, nghĩ bụng chắc là hạt giống mới gieo chưa kịp nảy mầm, ông liền xách thùng nước định ra cần gạt bơm nước để tưới rau.
Đào Tô đầy đầu vạch đen vội cản ông lại, đưa chiếc gùi hôm nay cõng về cho ông, bên trong rõ ràng là hai con gà rừng: “Bác làm sạch hai con gà rừng này đi.”
“Được chứ.” Điền lão thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ bưng chậu ra một góc cặm cụi vặt lông mổ gà.
Bánh bao chẳng mấy chốc đã chín tới, trắng phau mập mạp, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt đầy mê hoặc. Đào Tô lấy một chiếc giỏ đan chuyên dùng để đựng màn thầu ra, gắp từng chiếc bánh xếp ngay ngắn vào giỏ.
Chung lão rướn dài cổ, mắt dán chặt vào xửng bánh bao, Đào Tô thầm nghĩ ông lão này quả nhiên là một tín đồ ẩm thực. Cô lấy ra hai chiếc bát nhỏ, mỗi bát gắp vào hai cái bánh bao, đưa một bát cho Chung lão rồi bảo: “Rửa tay rồi hẵng ăn.”
Chung lão như cái máy nhận lấy bát, hơi nước bốc lên từ chiếc bánh bao làm mờ cả mắt ông, hốc mắt chợt thấy nong nóng. Định thần lại, ông vội vã đứng dậy đi rửa tay, quay lại liền chộp lấy chiếc bánh cắn một miếng to. Hương thơm thanh mát của rau rừng hòa quyện với vị béo ngậy của mỡ lợn lan tỏa khắp khoang miệng. Ông thỏa mãn híp chặt mắt lại, đây là chiếc bánh bao ngon nhất mà ông từng được ăn trong đời, ngon hơn bất kỳ thứ gì trước kia từng nếm thử. Vừa ăn ông vừa thầm nghĩ, sau này mặt dày bám trụ ở đây ăn chực vậy, tuy có hơi ngại ngùng một chút, nhưng trên đời này ai nỡ từ chối đồ ăn ngon đến mức này chứ.
Điền lão làm sạch gà xong bưng chậu bước vào đặt xuống, Chung lão liền đưa chiếc bánh bao còn lại cho ông, dùng ánh mắt ra hiệu bảo ông mau nếm thử. Điền lão ngập ngừng cầm lấy cắn một miếng, đôi mắt lập tức sáng rực lên. Chung lão dùng ánh mắt hỏi: “Thế nào?” Điền lão giơ ngay một ngón tay cái lên tán thưởng.
Đào Tô nhìn thấy màn đối đáp bằng mắt của hai người, khóe miệng khẽ giật giật, giả vờ như không thấy. Hai người cộng lại cũng hơn một trăm tuổi rồi mà tính tình cứ như con nít vậy.
Cô hắng giọng một tiếng, Chung lão lập tức ngoan ngoãn ngồi lại ghế tiếp tục nhóm lửa. Đào Tô vừa rửa qua lòng chảo, chuẩn bị xào thịt thỏ.
Cuối cùng vẫn là Điền lão đứng dậy trước, thu dọn bát đũa mang đi rửa sạch sẽ rồi cất vào chỗ cũ, sau đó kéo Chung lão mang theo bốn chiếc bánh bao Đào Tô đưa cho, hài lòng mãn nguyện đi về.
Đào Tô thấy thế này cũng thật tuyệt, bát đũa chẳng cần mình phải rửa. Còn về lương thực ư, hừm, thịt thà toàn săn được trên núi về, một mình cô cũng chẳng ăn hết nổi. Cứ coi như tiền công trả cho hai ông lão làm việc vặt đi. Nghĩ đến đây, chuyện gieo hạt cho vườn rau nhỏ trong sân phải nhanh chóng đưa vào kế hoạch thôi. Giờ có sẵn hai lao động rồi, có thể để họ chăm sóc vườn rau, có tới hai ông lão cơ mà, một người nhóm lửa còn người kia ngồi không thì bứt rứt lắm.
Cô xếp sáu chiếc bánh bao vào túi rồi mang sang nhà bác cả. Sau khi nói rõ ý định, cô từ chối việc bác gái cả muốn sang nhà trồng rau giúp, rồi vui vẻ cầm bọc hạt giống rau mang về. Tiện thể cô còn dò hỏi cách nào để lên huyện thành, biết được xe ngựa của thôn ngày kia sẽ lên huyện đón thanh niên trí thức mới tới, trong lòng thầm kêu may mắn. Cô liền hẹn với bác cả là mình cũng sẽ đi cùng, thầm tính toán ngày mai lên núi nhất định phải kiếm được thứ gì đó thật có giá trị.
Tối đến sau khi tắm rửa xong, cô trèo lên giường sưởi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, thậm chí còn chưa kịp ngó qua không gian tùy thân lấy một lần.
Một đêm không mộng mị. Sau khi thức dậy, cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, hâm nóng hai chiếc bánh bao hôm qua để ăn sáng, sau đó bắt đầu sửa soạn hành trang. Lần này cô tìm chiếc nỏ thông minh phiên bản cải tiến do mình tự chế ra chuẩn bị sẵn, để lỡ như đụng phải con mồi lớn thì có thể phát huy tác dụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


