Trước khi thím Hoàng tới gõ cửa, cô đã tranh thủ nghiên cứu một hồi, kết quả lại đau đầu như búa bổ.
Cô đoán rằng mình có được thứ này là nhờ lần tai nạn lúc lái xe, rõ ràng mặt đường bằng phẳng, vậy mà đột nhiên lồi ra một hòn đá, khiến cô ngã nhào, lại ngã không hề nhẹ.
Có lẽ chính cú ngã đó khiến cô "bay màu", để rồi tỉnh lại trong thân xác người khác.
Biết đâu cái hòn đá hại cô chết kia cũng "hối lỗi" mà tặng cho cô chiếc bàn tay vàng này bù đắp lại, nghe thì hoang đường thật đấy, nhưng nếu ngẫm kỹ lại… cũng hợp tình hợp lý.
Dù sao thì, có bàn tay vàng còn hơn không. Có thứ này, chắc không đến mức phải chết đói?
Diệp Hân chỉ đành tiếc nuối rời khỏi không gian, đầu lại choáng váng thêm mấy phần.
Cô ôm trán ngồi xuống mép giường, nhăn mày nhíu mặt, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì bụng đã "biểu tình", phát ra tiếng ục ục vang vọng cả căn phòng.
Đã đói bụng rồi…
Tạm thời chưa trông chờ được vào bàn tay vàng, Diệp Hân đành rời khỏi phòng, lần theo lối nhỏ bên sân đi về phía căn lều gỗ mộc mạc phía trái, chính là nhà bếp của nhà Thẩm Trác.
Phải nhanh chóng kiếm cái gì đó cho vào bụng thôi, chứ cứ đói thế này thì sao mà lớn nổi?
Bên trong nhà bếp là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ bạc màu kê sát tường, trên bàn đặt lộn xộn nồi niêu, chén bát, gáo múc nước, bồn rửa và vài cọng rau xanh đã héo rũ, mất hết hơi nước. Cô lục lọi một vòng, không sót thứ gì, từ rổ tre đến túi vải, từ hũ sành đến lu nước… cái gì cũng mở ra xem.
May mắn thay, lương thực vẫn còn kha khá, tuy chủ yếu là đồ thô, không dễ ăn.
Diệp Hân xắn tay áo, bắt đầu chuẩn bị nấu cơm.
“Khụ khụ… khói gì mà sặc quá!”
Bệ bếp được xây từ gạch đất đỏ, cô phải hì hục mãi mới nhóm được lửa, tro bụi bay mù mịt khiến mặt mày lấm lem như mèo mun, mãi mới thổi được ngọn lửa đầu tiên.
Lúc cô đang bận rộn xoay như chong chóng, mặt trời cũng đã nghiêng về tây, ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ cả khoảng sân, tiếng chân người vang lên lác đác khắp thôn, ai nấy đều lục tục tan tầm trở về nhà.
Thẩm Trác đẩy cửa viện bước vào, cả người phủ đầy mệt mỏi. Nghe thấy trong bếp có động tĩnh, anh hơi sững lại, rồi lập tức cau mày đi về phía đó.
Khi trông thấy Diệp Hân đang bận bịu nấu cơm trong bếp, chân mày Thẩm Trác càng nhíu chặt, ánh mắt cũng ánh lên vài phần khó hiểu.
Lúc này, Diệp Hân vừa mới nấu xong cơm, đang luống cuống tay chân xử lý phần rau xanh duy nhất còn sót lại trong bếp, mớ cải xoong héo rũ.
Không còn cách nào khác, nhà bếp thật sự chẳng có gì để dùng, dầu ăn thì một giọt cũng không còn, muốn xào rau cũng đành chịu, theo ký ức mà cô cố gắng moi lại, hình như bị nguyên chủ làm đổ hết rồi… Tóm lại, giờ chỉ còn cách luộc rau qua nước sôi, cũng may trời đang nắng nóng, coi như làm món rau trộn, ăn đỡ bữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

