Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô lại còn không biết phải cư xử với con trai ra sao, giờ tự nhiên xuất hiện một vị hôn phu, lại còn ở nhờ nhà người ta, ghét bỏ người ta, còn định đòi huỷ hôn… ối giời ơi, đúng là đau cả đầu!
Diệp Hân rầu rĩ lòng vòng trong nhà vài lượt, đi mỏi chân bèn dựa vào tường định nghỉ một chút, ai ngờ vừa chạm tay vào đã thấy sần sùi nhám nháp, cô ngẩng đầu nhìn thử thì thấy tường đất nện gạch đỏ, lớp ngoài đã tróc gần hết.
“Trời đất ơi…” Cô nhăn mặt, rụt tay về, phủi phủi mấy cái mới rũ được lớp bụi đất màu vàng vương lại.
Nhà của Thẩm Trác nếu tính theo tiêu chuẩn nông thôn thì cũng coi như là khá rồi, nhưng trong mắt cô (người quen sống ở khu nhà lầu thành phố) thì vẫn là đơn sơ hết sức.
Phủi sạch bụi xong, cô lại đảo mắt đánh giá sơ căn phòng.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường gỗ với một cái tủ quần áo, đến cái ghế cũng chẳng thấy đâu, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Cái giường và tủ này là do mua bằng tiền hỗ trợ khi thanh niên trí thức xuống nông thôn, đều còn khá mới, gỗ tốt chắc nịch, lúc trước cô vừa chuyển từ ký túc xá thanh niên trí thức về đây.
Giường cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một tấm ván gỗ kê lên làm giường, nhìn cái hiểu ngay. Chiếc tủ thì được cái cao lớn, có thể cất được nhiều đồ. Vì khí hậu vùng này thường ẩm ướt, nên phía dưới còn kê cao thêm khoảng ba mươi phân, lót mấy thanh gỗ làm chân, phía dưới đặt một đôi giày bông, một đôi giày vải, và hai cái chậu tráng men, bên trong có khăn mặt và một cục xà phòng đã mòn vẹt.
Cả căn phòng toát lên hai chữ: nghèo xác xơ.
Điều kiện sống chênh lệch lớn quá khiến cô không nhịn được thở dài.
Nghĩ tới đó, Diệp Hân nghiêm túc đứng thẳng người, nhân lúc trong nhà không có ai liền đi thẳng sang nhà chính, đứng trên một cái tủ gỗ đã bắt đầu mục ở góc, lật ra được một quyển lịch cũ kỹ đã úa màu năm tháng, tra thử xem mình đang ở niên đại nào.
Vừa xem xong, cô choáng váng suýt ngất.
Tháng sáu năm 1970, cái thời kỳ mười năm đại biến động còn chưa đi được một nửa!
Trở lại phòng mình, cô ôm ngực ngồi thở dốc một lúc lâu, mãi mới miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh.
Không còn cách nào khác, đã đến rồi thì phải sống cho đàng hoàng, lại chẳng thể quay về được nữa, đành cố gắng làm quen với cuộc sống mới mà thôi.
Thân thể hiện giờ ngoài việc gầy guộc còn thấp bé nhẹ cân, chiều cao chưa nổi một mét sáu, nhưng nếu cố gắng ăn uống đầy đủ, biết đâu lại còn có thể cao lên một chút.
Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Hân khẽ động, cảnh vật trước mắt bỗng thay đổi, cô xuất hiện giữa một khoảng không gian rộng lớn.
Không gian ấy ước chừng bảy tám mẫu đất, ở giữa là một căn nhà nhỏ, trước cửa có một gốc cây tán lá xum xuê, dưới tán cây là một dòng suối nhỏ nước trong vắt róc rách chảy. Bao quanh căn nhà là tám thửa ruộng vuông vức, đất đai màu mỡ, nhìn một cái đã thấy thích mê.
Không gian này là thứ Diệp Hân phát hiện được sau khi xuyên tới thế giới này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




