Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Đang loay hoay mướt mồ hôi trước nồi, cô bỗng cảm thấy sau lưng tối sầm lại, bản năng quay đầu.

Chỉ thấy một thiếu niên mặc áo đen đứng nơi cửa bếp. Thân hình cao gầy, nét mặt tuấn tú, nhưng quá mức gầy yếu, nhìn kiểu gì cũng thấy thiếu ăn thiếu ngủ lâu ngày.

Đó là Thẩm Trác, vị hôn phu của cô lúc này.

Diệp Hân cứng đờ người lại ngay tức thì.

“Cô đang làm gì?” Một lúc sau, Thẩm Trác cất tiếng hỏi.

Giọng anh trầm, trong trẻo, từng chữ rõ ràng, nghe rất dễ chịu, chỉ là có phần mỏi mệt sau một ngày làm đồng. Thêm vào đó là nét mặt lạnh lùng như gió đầu đông, khiến người đối diện không rét mà run.

“Nấu… nấu cơm.” Diệp Hân lắp bắp trả lời, căng thẳng tới mức đầu lưỡi suýt líu lại.

“Không phải cô ngay cả cơm cũng lười nấu sao?” Thẩm Trác nhíu mày, giọng đều đều nhưng lạnh tanh.

Ngày thường cô ta lười thấy rõ, lúc cha còn sống thì còn làm bộ làm tịch chút đỉnh, từ khi ông mất, cơm nước mấy ngày nay toàn do anh lo, cô thì chẳng buồn đụng tay vào bếp.

“Tôi…” Diệp Hân chưa từng to tiếng với ai, lại càng chưa đụng phải tình huống đối phương nhìn mình như thể có thể dùng ánh mắt giết người. Cô cố hít sâu một hơi, gom hết can đảm mới có thể nói thành câu, dù giọng vẫn hơi run run: “Tôi … đói bụng.”

Thẩm Trác bật cười lạnh một tiếng, còn chưa kịp lên tiếng tiếp thì trong nồi đã bắt đầu bốc lên mùi khét lẹt.

Diệp Hân hoảng hồn quay đầu lại, mặt tái mét: “Cháy… cháy rồi!”

Cô bận rộn từ nãy tới giờ, không thể để đổ bể hết được!

Đang định vội vàng nhảy vào cứu nồi rau, thì Thẩm Trác đã nhanh chân bước tới, giành lấy cái muôi, nhanh nhẹn đảo rau trong nồi.

Anh nhíu mày nhìn tình hình trong nồi, không nhịn được nói: “Sao cô không cho thêm tí nước?”

Anh có gầy thì cũng vẫn cao hơn Diệp Hân nửa cái đầu. Diệp Hân vội vàng tránh sang bên, tay chân luống cuống: “Cái… cái giếng nước ấy, múc nước lên khó quá…”

Cô cực khổ lắm mới kéo được một thùng nước, nấu cháo xong còn thừa được chút xíu để nấu rau. Vốn định canh lượng nước vừa đủ, ai ngờ anh ta đột nhiên về giữa chừng, làm cô giật mình đến ngẩn người, kết quả là để cháy mất.

Thẩm Trác mím môi, quay người cầm mâm đồ ăn trên bàn, thấy cô vẫn còn ngồi đực ra đó thì nhíu mày nhắc:

“Còn không mau dọn củi than đi.”

“À à!” Diệp Hân vội đáp, lật đật ngồi xuống cái ghế nhỏ trước bếp, tay chân lúng túng kéo thanh củi ra, rồi dùng kẹp gắp đẩy than đỏ vào giữa.

Hơi nóng và khói bếp phả thẳng vào mặt, làm mồ hôi cô túa ra như tắm, lại bị khói xông đến cay mắt khó thở.

Rửa sạch nồi xong, anh đổ nước dơ đi, lại xách thùng gỗ ra ngoài, tới giếng trong sân múc nước. Trước tiên làm vài hớp cho đỡ khát, rồi vục nước rửa mặt, mát mẻ một lúc mới múc đầy thùng quay lại bếp.

Diệp Hân thấy anh đi khỏi, lập tức tranh thủ thời gian, lén dùng đũa khều khều mấy miếng thức ăn cháy khét trên bàn, dứt khoát hất luôn xuống bếp lò, phi tang tận gốc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc