Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Triệu Trung Hoa lại gật:

“Chắc vậy. Hôm kia tôi thấy cô ấy xin nghỉ với đội trưởng.”

Tôn Duy Cường tức giận lẩm bẩm:

“Hồi trước tụi mình ai đi chợ, cô ấy muốn mua gì đều nhờ mang giùm. Giờ cô ấy đi, chẳng thèm hỏi han gì ai! Tôi còn viết thư định nhờ gửi về nhà nữa, cũng không thấy cô ấy nói gì!”

Lúc này Lưu Hồng Hà xen vào, nói giọng khinh khỉnh:

“Cô ta là thế đấy, hay thích chiếm chút lợi vặt. Anh không biết à? Còn định nhờ vả gì?”

Trịnh Văn Văn trợn mắt:

“Kỳ lạ thật! Mấy hôm trước chẳng phải còn ầm ĩ đòi hủy hôn sao? Giờ lại hai người dính lấy nhau đi chợ? Còn ngồi chung xe, nhìn tình cảm chưa kìa!”

Triệu Trung Hoa đoán mò:

“Ai mà biết được, chừng nào lại thấy Thẩm Trác cũng tốt, không gây chuyện nữa thì sao!”

Tôn Duy Cường bật cười chế giễu:

“Tốt chỗ nào? Thằng nhóc ấy chẳng cha chẳng mẹ, nghèo rớt mồng tơi, nhìn cái dáng gầy gò đó xem, chắc đến cơm còn không đủ ăn!”

Trịnh Văn Văn lại không đồng tình:

“Nghèo thì sao? Chẳng phải còn có chiếc xe đạp đó à? Người ta đạp xe lên trấn thường xuyên, như vậy là rất giỏi rồi.”

Tôn Duy Cường bĩu môi khinh thường:

“Hứ, mấy cô gái các cô đúng là mê vật chất!”

Câu đó vừa buông ra đã lập tức khiến đám nữ thanh niên trí thức nổi giận đáp trả.

Trong mắt đám người, bọn họ như đang “âu yếm tình tứ”, nhưng thực ra Diệp Hân sợ muốn chết. Con dốc bên sườn núi này quá dốc, cô suýt chút nữa đã hét toáng lên.

Thẩm Trác thì đỏ cả mặt.

Vừa rồi Diệp Hân đột ngột vòng tay ôm eo anh, làm anh suýt thì lạc tay lái, phía sau có bao nhiêu người nhìn thấy cũng không rõ, chỉ biết là chắc chắn sẽ bị trêu chọc tới nơi.

Vừa ra khỏi thôn, rốt cuộc anh không nhịn được nữa, mở miệng nói:

“Cô buông ra đi.”

“Không buông!” Diệp Hân siết chặt lấy eo gầy của anh, giọng run rẩy:

“Anh… anh đạp nhanh như vậy, làm tôi sợ muốn chết!”

“Phanh hỏng rồi, không có cách nào khác.” Thẩm Trác vội vàng giải thích, muốn cô hiểu là anh không cố tình đạp nhanh, do đường dốc nên mới vậy.

“Cái gì?!” Diệp Hân nghe xong lập tức biến sắc, càng không dám buông tay:

“Xe hỏng rồi sao anh không nói sớm?

Đường dốc thế này nguy hiểm chết đi được!”

“Xe không hỏng, chỉ có cái phanh là hỏng thôi. Cô ngồi vững là được, không sao đâu.” Thẩm Trác sửa lại lời, giọng nghe rõ là đang cố nén giận.

“Đường thì gập ghềnh thế này, tôi ngồi làm sao cho vững được chứ!” Diệp Hân vừa hoảng vừa tức, tâm trạng nhẹ nhàng lúc xuất phát giờ chẳng còn chút nào.

Lúc này chỉ còn cách chuyên tâm nhìn đường, tránh những chỗ gập ghềnh, lồi lõm.

Diệp Hân thu lại một tay, đưa tay kia sờ vào túi kiểm tra xem tờ tiền giấy của mình có bị xóc rơi ra không. Thấy vẫn còn nguyên trong túi, cô mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm, rồi lại vòng tay ôm lấy eo Thẩm Trác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc