Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Cảm giác được cơ thể anh hơi căng cứng thêm một chút.

Cô hơi đỏ mặt, thấy xe đã chạy ổn định liền lên tiếng:

“Anh đừng nghĩ nhiều quá, tôi ôm anh chỉ vì sợ bị ngã thôi, như vậy sẽ vững hơn, không phải cố ý muốn chiếm tiện nghi của anh đâu.”

Thẩm Trác cũng đỏ mặt, trong lòng thầm nghĩ: Mình là con trai, có gì để cô ấy chiếm tiện nghi chứ. Anh cứng ngắc đáp:

“Người khác nhìn thấy sẽ bàn tán đấy.”

Diệp Hân cười nói:

“Có gì đáng nói đâu. Trong mắt bọn họ, chúng ta chẳng phải là vợ chồng sắp cưới sao?”

Thẩm Trác mím môi:

“Nhưng sau này thì sao? Đối với danh tiếng của cô cũng không tốt.”

Diệp Hân tỏ vẻ không quan tâm:

“Không tốt thì không tốt, chẳng lẽ tôi còn giữ được chút danh tiếng gì đáng kể à?”

Thẩm Trác không nói gì thêm, chỉ chuyên tâm đạp xe.

Một lát sau, họ đi ngang qua vài người đang cõng sọt trên đường. Cũng là đi họp chợ, nhưng còn dậy sớm hơn cả bọn họ. Dù sao đi đường mất hai tiếng, lại toàn là đường núi khúc khuỷu, phần lớn người đều đi theo nhóm.

Thẩm Trác vẫn nhìn thẳng phía trước, giả vờ như không thấy ánh mắt dò xét của những người đi đường.

Đi thêm một đoạn, trên đường hầu như không còn ai. Anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chẳng mấy chốc anh lại không còn tâm trí để để ý đến Diệp Hân nữa, vì đường đúng là chẳng bằng phẳng gì. Lúc thì lên dốc, khi lại xuống dốc, anh buộc phải toàn tâm toàn ý lo việc đạp xe.

Phía dưới trấn Hồng Trạch có tới hai mươi đại đội. Mỗi đại đội lại chia thành nhiều tiểu đội, chính là các thôn nhỏ. Mỗi thôn đều có người đến họp chợ nên người qua lại khá đông. Từ xa đã nhìn thấy cảnh người đông kẻ qua lại, vô cùng náo nhiệt.

Thẩm Trác dừng xe vững vàng, chờ Diệp Hân bước xuống rồi mới dắt xe đi vào trong chợ.

Diệp Hân đi sát theo sau, sắc mặt tỏ ra vô cùng hào hứng. Suốt đường đi cô liên tục ngoái trái ngoái phải, đánh giá khu chợ đơn sơ mà náo nhiệt này, cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Bên đường toàn là những sạp nhỏ của bà con trong vùng, bày bán giày rơm, chổi cùng nhiều sản phẩm đan lát như sọt tre, rổ tre. Trong mắt Diệp Hân, mấy món này đều là hàng thủ công tinh xảo, nhưng ở thời đại này, chúng lại là đồ dùng sinh hoạt thiết thực, không thể thiếu trong mỗi gia đình.

Cũng có một số nông sản phụ được bày bán như rau củ, trái cây. Dù đang trong thời kỳ kinh tế có kế hoạch, nhưng nông sản phụ vẫn được phép mang ra chợ bán. Còn những thứ như lương thực và hàng công nghiệp thì bị quản lý nghiêm ngặt.

Thẩm Trác thấy cô cứ đi được vài bước lại dừng, vẻ mặt đầy hứng thú ngó nghiêng khắp nơi, không hiểu nổi mấy món này có gì hay ho. Anh hỏi:

“Muốn đến chỗ nào trước?”

Diệp Hân hoàn hồn, đáp:

“Đến bưu điện trước đã!”

Phải lấy được tiền trước thì mới yên tâm mua sắm.

Thẩm Trác gật đầu, dẫn cô đi về phía bưu điện. Đến nơi, anh để cô vào trong trước, còn mình thì đứng ngoài trông xe. Xe đạp thời này là món đồ quý, không thể rời mắt, lỡ mất thì không được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc