Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Hân im lặng một chút rồi nhắc thêm:
“Nhớ kiểm tra xe đạp xem còn hơi không nhé!”
Thẩm Trác mặt lộ vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn đáp:
“Ăn xong là tôi kiểm tra liền.”
Thấy anh chịu phối hợp như vậy, Diệp Hân mới yên tâm gật đầu, hài lòng ra mặt.
Tối hôm đó, cô ngủ sớm trong tâm trạng đầy mong chờ.
Sáng hôm sau, dù là đi họp chợ cũng chẳng được thong thả. Phải tranh thủ đi sớm kẻo người ta bán hết hàng thì đến nơi có muốn mua cũng không còn gì. Chưa kể trời nắng nóng, ra trễ là bị nắng thiêu đến hoa mắt chóng mặt.
Vừa ăn qua loa chút thịt vụn với cơm sáng, Diệp Hân liền hấp tấp chạy vào phòng lấy tiền.
Trong phòng chỉ có một chiếc tủ đơn sơ, cũng là thứ duy nhất để cất giữ đồ đạc. Bên trong không có gì đáng giá, vài bộ quần áo cũ, một chiếc chăn đông, một chiếc chăn mỏng, đều là đồ nguyên chủ mang từ nhà đến.
Nguyên chủ chỉ cao tầm mét rưỡi, mà chiếc tủ lại cao quá khổ. Đồ đạc được chất ở tầng giữa vì cô không thể với tới tầng trên.
Diệp Hân nhón chân, lục lọi dưới đống chăn đông một hồi, cuối cùng cũng lôi ra được thứ mình cần, một cái túi vải nhỏ buộc kín. Mở ra xem, bên trong là mấy món đồ mang đậm mùi thời đại, thực ra chính là tiền và tem phiếu.
Cô cẩn thận đếm lại, tổng cộng có mười một đồng sáu hào năm xu.
Trước đó, nguyên chủ cũng chỉ còn từng ấy tiền.
Thật sự nghèo quá mức.
May mà hôm nay vẫn còn có thể lấy được ba mươi đồng.
Diệp Hân cẩn thận đặt tờ giấy gửi tiền cùng mười một đồng sáu hào năm xu vào cùng một chỗ, sau đó xếp từng tờ tem phiếu nhàu nhĩ lại ngay ngắn. Mọi thứ đều được cô nâng niu như bảo bối, nhét kỹ vào trong túi áo, rồi mới bước ra khỏi phòng.
Thẩm Trác đã đẩy chiếc xe đạp Đại Giang 28 ra đứng chờ ở đầu sân.
Thẩm Trác quay đầu lại, thấy cô vui như một đứa con nít, có chút kỳ lạ. Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nhắc nhở:
“Ngồi cho vững vào.”
Nhà Thẩm Trác nằm ở sườn núi, là một căn nhà độc lập được xây trên mảnh đất bằng phẳng. Vì thế, từ cổng nhà anh đổ xuống là một con dốc dài ngoằn ngoèo.
Vài hôm trước, Diệp Hân sau khi tan làm phải bò lên con dốc đó, mệt đến mức muốn thở không ra hơi, chỉ hận không có thể lăn về. Còn hôm nay, được ngồi sau xe đạp, lại là một mạch lướt xuống con dốc đó, chẳng khác nào trượt dốc thả ga, vừa nhanh vừa sảng khoái.
Lúc hai người họ ra khỏi cửa cũng đúng giờ đội sản xuất bắt đầu làm việc. Một nhóm thanh niên trí thức cũng đang cắm cúi lao động. Nghe thấy tiếng bánh xe lăn nhanh trên đường, bọn họ ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cơn gió vù qua, mang theo bóng người vừa vụt mất.
Vài người còn chưa kịp hoàn hồn đã dán mắt nhìn theo, mãi mới phản ứng được.
Tôn Duy Cường nhíu mày hỏi:
“Đó là Diệp Hân hả?”
Triệu Trung Hoa gật đầu:
“Là cô ấy. Người đạp xe phía trước chắc là Thẩm Trác.”
Tôn Duy Cường nhíu mày tiếp:
“Hai người họ đi họp chợ à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




