Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Kiến Bang lúc đầu nhìn thấy cô thì cũng hơi nhức đầu, cứ tưởng cô lại bày trò gì nữa.
Ai ngờ chỉ là chuyện nhỏ, ông thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đáp:
“Được thì được thôi, cũng gần làm xong vụ mùa rồi, cố thêm một ngày nữa là ổn. Hơn nữa mai đâu phải ngày họp chợ, ngày kia mới đúng. Cô để ngày kia đi cho tiện.”
Ở đội sản xuất Phong Thủy này, mỗi tháng họp chợ vào mùng 3, mùng 6 và mùng 9. Mấy ngày đó đường cái mới đông đúc, ngày thường thì chẳng mấy ai đi lại.
Diệp Hân vốn chưa quen lắm với quy củ nơi đây, nghe ông nói vậy thì thấy cũng hợp lý, liền gật đầu:
“Vâng, đội trưởng.
Vậy ngày kia tôi và Thẩm Trác sẽ đi họp chợ, không làm công.
Tôi nói trước để nhỡ mai quên mất.”
Lý Kiến Bang thấy cô biết nghe lời như thế thì hơi bất ngờ, nhưng lại rất hài lòng, chỉ nói ngắn gọn:
“Ừ, được.”
Diệp Hân vui vẻ nói thêm một câu: “Cảm ơn đội trưởng!” rồi quay người đi về phía Thẩm Trác.
Ở phía xa, mấy người gồm cả Lý Quang Vinh vẫn đứng hóng chuyện. Anh ta nhanh chóng quay lại đứng cạnh Lý Kiến Bang, ngạc nhiên hỏi:
Lý Quang Vinh bĩu môi:
“Nhưng mà chẳng phải trước kia cô ấy cứ nổi đoá lên là làm loạn hết cả lên, khiến ai cũng ngán ngẩm sao…”
Lý Kiến Bang tức thì nổi nóng:
“Biết mất mặt còn nhắc lại làm gì! Nói thật, mày có phải bình thường nói năng gì khiến người ta hiểu lầm không đấy? Không thì sao cô ta cứ nhằm thẳng mày mà tới?”
Nghe xong, mấy người bên cạnh phá lên cười. Lý Quang Vinh đỏ bừng mặt, vội giải thích:
“Chú, con bị oan! Bình thường con chỉ lo làm việc, chưa từng nói với cô ấy câu nào! Hơn nữa… cô ấy gầy tong teo, chẳng giống con gái gì cả, sao con lại…”
“Câm miệng!”
Lý Kiến Bang thấy cậu càng nói càng vớ vẩn, mặt đen lại, quát lớn:
“Nếu không có việc gì thì cứ yên ổn tử tế vào! Đừng có chuyện bé xé ra to, cũng đừng tám mấy chuyện linh tinh! Chú thấy dạo này cô ấy cũng thành thật cày cấy, biết đâu người ta thật sự muốn sửa đổi. Đừng có bám lấy chuyện cũ mà không buông!”
Lý Quang Vinh thấy chú mình mặt mày nghiêm khắc, không dám nói gì thêm, chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu nghe dạy bảo.
Lý Kiến Bang hừ một tiếng, chắp tay sau lưng quay người đi về nhà. Cũng không hẳn là ông thực sự tin Diệp Hân đã nhận ra sai lầm và biết sửa đổi, chỉ là thấy thái độ như vậy mới giống dáng vẻ mà một thanh niên trí thức nên có. Trước kia cô cứ như pháo nổ, gây chuyện ầm ĩ thì được tích sự gì? Làm đội trưởng đội sản xuất, ông chỉ cần quản lý tốt công việc, phân công lao động rõ ràng, còn lại cũng chẳng muốn tính toán quá nhiều. Chỉ hy vọng ai nấy đều an phận làm việc, yên ổn qua ngày.
Thêm một ngày bận rộn trôi qua, cuối cùng đám ruộng nước cũng được cấy xong.
Vụ mùa đến đây xem như hoàn tất, cả đội sản xuất đều thở phào nhẹ nhõm. Tuy vẫn còn vài việc lặt vặt cần xử lý, nhưng cũng không quá nặng, có thể tranh thủ làm vào sáng sớm hoặc chiều muộn cho mát mẻ, không cần phơi mình dưới nắng gắt buổi trưa nữa.
Tuy thân thể Diệp Hân vẫn còn mỏi rã rời vì mấy ngày liền làm đồng, nhưng tinh thần lại phấn chấn lạ thường. Lúc ăn cơm tối, cô không quên nhắc Thẩm Trác:
“Mai sáng nhớ là phải ra họp chợ đấy!”
Thẩm Trác gật đầu:
“Biết rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








