Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Thẩm Trác cũng đã lâu không được ăn miếng thịt nào ra hồn.

Diệp Hân nhận lấy, dùng đôi đũa gắp một ít thức ăn trong cái bát đặt bên bàn, rồi nói:

“Cùng ăn nhé!”

Sau đó, cô lấy một miếng khoai lang đỏ đã dính chút nước thịt, bỏ vào miệng. Vừa ăn xong, đôi mắt cô lập tức sáng rực lên.

Không hổ danh là nước thịt có vụn thịt, vừa béo vừa thơm, lại còn có vị mặn mặn của nước luộc, cắn vào là có thể cảm nhận được hương vị của thịt.

Cái miệng đã lâu chưa được ăn ngon rốt cuộc cũng gặp được giây phút hạnh phúc: Ăn quá ngon!

Diệp Hân thật không ngờ, có một ngày cô sẽ cảm động chỉ vì một vại nước thịt vụn!

Cô cảm thấy như thể mình vừa được sống lại. Thấy Thẩm Trác vẫn chưa động đũa, cô vội nói:

“Anh mau nếm thử đi! Ngon lắm!”

Thẩm Trác thấy cô chân thành mời mọc, cũng không khách sáo nữa, liền gắp một chút nếm thử. Quả thật rất ngon, cháo khoai lang đỏ nhạt nhẽo cũng nhờ có nước thịt mà trở nên hấp dẫn hẳn lên.

Hương vị quen thuộc đã lâu không gặp.

Diệp Hân vẫn còn vui vẻ nói tiếp:

“Anh ăn nhiều một chút! Mâm này phải ăn nhanh lên, trời nóng như vầy, để tới trưa là hỏng mất!”

Thẩm Trác gật đầu, học cô dùng khoai lang đỏ để chấm nước thịt vụn, quả nhiên không tệ.

Tâm trạng vốn nặng nề của anh cũng nhẹ nhõm đi nhiều.

Anh nghĩ, nếu về sau cô luôn giữ tính cách như thế này, thì cùng nhau sống qua ngày có lẽ cũng không tệ.

Ăn xong, Thẩm Trác đi rửa chén. Diệp Hân tranh thủ đem vại nước thịt vụn đun kỹ lại lần nữa, đặt ngay ngắn lên bàn. Một vại to như vậy, đủ ăn được kha khá ngày!

Sau đó cô mang theo nước và nón, chuẩn bị đi làm đồng.

Trên đường, cô có gặp mấy thanh niên trí thức, liền vội vàng tránh đi từ xa.

May mà đang vào mùa vụ, ai nấy đều mệt nhoài, chẳng còn sức đâu mà gây chuyện hay cãi vã.

Hôm nay vẫn là cấy mạ. Diệp Hân âm thầm quyết tâm: hôm nay phải làm tốt hơn hôm qua, hôm qua chỉ được bốn công điểm, quá mất mặt rồi. Hôm nay nhất định phải cố gắng! Phải nỗ lực lên!

Tiếc là ý chí dù sắt đá đến đâu cũng không thắng nổi cái nắng chói chang. Cả ngày phơi nắng, cô lại héo rũ người ra như cũ.

Tuy vậy, vẫn có tiến bộ thật. Hôm nay cô đạt được năm công điểm, hơn hôm qua một điểm!

Nhưng vẫn là cái nhịp sống “ăn không đủ no”. Diệp Hân rơm rớm nước mắt.

Nghĩ đến kế hoạch đã vạch ra, cô nhìn quanh một vòng, thấy tiểu đội trưởng đội sản xuất, Lý Kiến Bang, đã quay về, liền gồng mình chịu đau lưng mỏi eo, rảo bước đuổi theo.

Bên cạnh Lý Kiến Bang vốn có vài người, đều là thanh niên trai tráng. Vừa thấy Diệp Hân đến gần, ai nấy đều vội vã tránh ra xa. Trong đó có một người, chính là Lý Quang Vinh, người mà nguyên chủ từng định dây dưa. Giờ nhìn thấy cô là phản xạ có điều kiện, cứ sợ cô sẽ ăn vạ rồi gây phiền phức, nên vội vàng lảng xa với vẻ mặt ghét bỏ.

Tuy nhiên, Diệp Hân cả ngày làm việc đã mệt đến mức đầu óc choáng váng, căn bản chẳng còn sức đâu để ý đến người khác. Cô đi thẳng đến trước mặt Lý Kiến Bang, nói dứt khoát:

“Đội trưởng, tôi muốn lên trấn gửi thư, tiện thể mua chút đồ. Ngày mai tôi xin nghỉ có được không? Còn Thẩm Trác, anh ấy sẽ đi cùng tôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc